Định
mệnh anh yêu em
người họ Ô này quả đúng là ngu ngốc, anh chưa thấy ai tự đặt bẫy rồi
lại tự mình mắc bẫy cả, thật là hết sức buồn cười.
Anh vừa cười vừa lắc đầu, sau lưng Ô Thất Thất nằm có một khe
nhỏ, anh chỉ còn cách chui qua đó để vào văn phòng của công xưởng, lật
tung các ngăn kéo lên tìm kiếm.
Quả nhiên không phí công sức của anh, một bức thư bì ngoài đề
là "Thẻ nhớ điện thoại"
được đặt nằm trên tầng cao nhất của ngăn kéo.
Tồn Hy lấy được thẻ nhớ nhưng lại do dự một hồi, anh không
tin được lại có người ngu đến nước này, liệu thẻ nhớ có phải giả không
đây? Nhưng anh nghĩ đi nghĩ lại tên Thất Thất này ngay cả bẫy mình đặt
còn có thể mắc bẫy thì chắc chắn không phải là người thông minh rồi.
"Thất Thất, con có ở ngoài đó không?" Giọng Ô Lục Lục ồm ồm
vang lên ngoài cửa, sau lưng là một đám người dân trên đảo cũng kéo
đến. "Tên khốn Kỷ Tồn Hy không biết trốn đâu mất, trên tàu không có nó!
May hôm nay có bão nên tàu không đi được, cho dù tên khốn đó có mọc
cánh cũng khó mà chạy thoát, chúng ta đi tìm khắp đảo kiểu gì cũng
thấy…"
Tìm kiếm khắp đảo?
Tồn Hy giật mình, không kịp suy nghĩ nhiều anh liền thoát
khỏi văn phòng theo cửa sau ròi chạy thật nhanh thoát khỏi nơi này.
Trời! Cô thật sự muốn chạy trốn.
Hân Di đứng trước cửa nhà, đi đi lại lại, trong lòng luôn có
cảm giác không muốn bước vào, không muốn đối mặt với cha mẹ để nhận tội.
Tối qua, cha cô Trần Hồ Đồ và mẹ cô Tây Thi nghe được tin cô
có thai từ người dân trong đảo, nổi giận đùng đùng ngay lập tức thay
nhau gọi điện thoại bắt cô phải về đảo Khương Mẫu. Cô không muốn về
nhưng không còn cách nào khác nên đành phải đáp chuyến tàu sớm nhất
quay về.
"Cái đứa đáng chết này cuối cùng cũng vác mặt về đây!" Hồ Đồ
phát hiện ra con gái
ngay lập tức bắt cô đến bàn thờ tổ tiên rồi quỳ xuống. "Làm
sao mà tôi có thể sinh ra đứa con bại hoại gia phong thế này chứ? Việc
mang thai còn kinh động lên cả tivi nữa! Mày có biết chuyện này đã được
truyền đi khắp cả đảo Khương Mẫu rồi không? Cha mày làm sao còn dám
nhìn mặt ai được nữa?"
"Đúng thế, đúng thế!" Bà Tây Thi ngồi bên cạnh nói thêm:
"Không phải mẹ đã nói với con rồi hay sao? Con bỏ ngoài tai tất cả lời
mẹ nói hay sao?"
Hai người vừa mắng vừa chửi Hân Di tối tăm mặt mũi. "Nói! Là
đứa nào hại con có thai?" Hồ Đồ cao giọng nói.
Hân Di ngây lập tức lắc đầu: "Con… con không biết!" Cô không
thể kéo Tồn Hy vào vũng lầy này được: "Đó là một người lạ trên tàu,
không phải con cố ý ngủ với anh ta… tất cả đều là hiểu nhầm."
"Hiểu nhầm cái gì chứ?" Hồ Đồ tức giận quát: "Được, được,
được, mày chết cũng phải bảo vệ cái tên đó đúng không? Để tao đánh mày,
đánh đến khi nghe lời thì thôi, bà đưa gậy cho tôi."
Cái gì? Dùng đến gia quy sao? Hân Di giật mình kinh sợ, bà
Tây Thi do dự vội vàng nói với con gái: "Lại còn không nói thật à? Lẽ
nào con không làm ba con tức giận không được sao? Tên đó rút cuộc là
thằng nào? Có phải nó lừa con lên giường không? Nó cưỡng bức con hả?"
"Không phải, không phải." Hân Di vội vàng phân giải: "Ba, mẹ,
hai người đừng có hiểu
nhầm, anh ấy không phải là loại người như thế, anh ấy rất
tốt, giúp con rất nhiều, anh ấy…"
"Mày lại còn mở miệng ra nói tốt cho nó nữa à?" Ông Hồ Đồ
nghe không xuôi tai nên bắt đầu tìm roi quất mạnh một cái.
Hân Di đau nhưng không dám tránh, cô cứ im lặng quỳ ở đó gánh
chịu mọi cơn tức giận của ba.
"Mày còn không nói, tao đánh tiếp!" Ông Hồ Đồ cầm gậy giơ lên
định đánh tiếp thì một bóng người lao đến từ phía cửa giữ chặt tay ông.
"Dừng tay?"
Là Kỷ Tồn Hy! Hân Di trợn mắt không tin.
Hồ Đồ giương mắt nhìn anh: "Anh là ai? Tôi dạy con gái tôi
thì liên quan gì đến anh chứ?"
"Đương nhiên là liên quan đến tôi, bởi vì…" Tồn Hy đứng im,
nói thật anh không muốn xông vào đây, nhưng ông trời lại cứ bắt anh
phải đi qua nhà họ Trần, lại để anh nghe thấy những lời của Hân Di, cho
dù bị đánh vẫn nói tốt cho anh, đường đường là nam tử hán
sao anh có thể không quản cơ chứ? "Tôi là cha đứa bé!" Anh
nói.
"Cái gì? Anh là…" Ông Hồ Đồ và bà Tây Thi ấp úng không nói
lên câu, hai người nhìn anh một lượt từ trên xuống dưới, càng nhìn càng
bực.
Người này toàn thân ướt nhẹp, quần áo còn rách một miếng to
đùng, trên tóc thì lấm tấm bột trắng, nhìn bộ dạng thảm thương thế này
lại là kẻ tội ác tày đình làm con gái ông bà có thai sao?
Ôi trời ơi! Con gái ông bà mù rồi hay sao mà lại lên giường
với loại người thảm hại như thế này cơ chứ? Là hạt cát bay vào mắt rồi
hay sao?
"Hân Di! Con muốn làm cha mẹ tức chết phải không?" Bà Tây Thi
tức giận hét lên. Cha mẹ Hân Di sau khi mắng mỏ Tồn Hy một hồi liền
đuổi cậu xuống nhà kho.
"Tên kia, cậu