Định
mệnh anh yêu em
hồ ly tinh kia nữa.
"Sao cô lại ngốc thế hả? Gã đàn ông kia đuổi cô thì cô cũng
đi à? Là anh ta sai!" "Thế nhưng tôi…tôi cũng lên giường cùng anh! Tuy
tôi không cố ý, nhưng…"
"Cô thật là một người ngốc nghếch!" Tồn Hy bực mình nói, "Bạn
trai cô ở quán rượu đã lăng nhăng với người khác rồi, không biết sau
lưng còn bồ bịch với người khác bao lần nữa, cô còn để cho anh lợi dụng
cô nữa à?"
"Tôi chỉ là… hy vọng anh ấy yêu tôi thôi, tôi biết bản thân
mình không đủ tốt, không xứng với anh ấy."
"Cái gì mà không xứng? Ai nói cô không xứng?" Tồn Hy bực tức
nói rồi lau nước mắt đang lăn trên má cô, không tin nổi lại có người
con gái lại tự coi thường bản thân mình đến thế. "Cô đi với tôi" nói
rồi anh lôi cô đi.
"Đi…đi đâu?" Cô hốt hoảng đi theo anh ta.
"Đi nói với mọi người là cái tên không biết tốt xấu gì kia
không xứng với cô!" Anh vì cô mà diễn một trò ảo thuật.
Anh dẫn cô đên phòng Spa trên tàu, yêu cầu nhà tạo mẫu tóc
cho cô, làm đẹp toàn thân, trang điểm, đeo kính áp tròng, làm tóc xoăn
nhẹ, mặc một bộ đầm dạ hội cực đẹp, thậm chí ngay cả móng tay cũng sơn
lại, gắn kim cương lấp lánh.
Anh biến cô thành công chúa.
Hân Di ngạc nhiên nhìn mình trong gương, đây thực sự là cô
sao? Cô cũng có thể xinh
đẹp thế này sao?
Nhà tạo mẫu dẫn cô đến trước mặt Tồn Hy, anh đọc báo, liếc
mắt nhìn cô, anh cũng ngây người, trong đáy mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Hân Di xấu hổ cúi mặt xuống.
"Trông cô cũng được ấy chứ!" Anh khen cô, rồi chạm vào tay
cô. "Làm gì thế?" Cô không hiểu.
"Khoác tay tôi." Anh ra lệnh.
"Ờ" Cô khờ khạo khoác tay anh, đỏ mặt cùng anh bước đến sòng
bạc, trên trần nhà chiếc
đèn treo thủy tinh đang chiếu rọi trong mắt cô. "Chúng ta đến
đây làm gì?" Cô hỏi nhẹ anh.
"Cô có muốn cho gã đàn ông kia một bài học không?" Anh cười
lạnh. Cô rất muốn. "Thế nhưng…"
"Không nói, đi theo tôi." Anh nhìn cô bằng ánh mắt cảnh cáo,
không cho phép cô rút lui trước khi lâm trận.
Hai người tìm thấy Cổ Trì đang đắc ý bên sòng bạc và ngồi
xuống trước mặt anh ta. Cổ Trì thấy Hân Di ăn mặc quý phái sang trọng
nên ngây người nhìn, còn Rebecca ngồi bên nhìn cô với ánh mắt đố kỵ.
Hân Di xấu hổ muốn bỏ chạy nhưng Kỷ Tồn Hy giữ chặt tay cô
dưới gầm bàn, anh lạnh lùng nhìn nhân viên chia bài rồi gật đầu, lần
này là cược ván bài hơn năm trăm vạn. Người xem kinh ngạc, Hân Di cũng
ngây người ra nhìn, tuy nhiên Kỷ Tồn Hy chỉ coi đó như việc ăn cơm hộp
thôi, anh búng búng ngón tay, ra hiệu cho nhân viên chia bài.
Vòng đầu tiên, anh thua Cổ Trì năm triệu, vòng thứ hai anh
thua năm triệu nữa, phát nữa thua hai lăm triệu, vòng bốn thua còn thảm
hơn thế!
"Cứ tưởng là giỏi lắm, hóa ra chỉ được cái mẽ!" Rebecca cười
khẩy, cô ngả đầu vào vai
Cổ Trì rồi nói: "Vẫn là anh giỏi, darling."
"Ê," Hân Di vốn không thèm để ý đến bạn trai mình đang trong
vòng tay người đàn bà khác mà cô chỉ lo Tồn Hy, sợ anh ấy thua sạch
trên sới bạc thôi, cô kéo nhẹ tay áo anh: "Ê, đừng chơi nữa."
Thần sắc Tồn Hy không thay đổi, mắt anh hơi nheo lại, rồi
nhếch môi: "Một trăm triệu." "Hả?" Rebecca nói không ra câu.
Hân Di càng lo lắng hơn: "Ê, đừng chơi nữa mà."
Tồn Hy mặc kệ lời cô nói, anh chỉ khiêu khích Cổ Trì: "Một
trăm triệu có chơi không?" Cổ Trì tức lộn máu: "Được, tôi chơi."
Nhân viên phát bài phát tiếp một quân nữa, bài ngửa của Tồn
Hy là A, quân bài úp là K. Cổ Trì là A, J, Q, bài úp là 10.
"Vẫn là tôi nói." Tồn Hy cười nhạt: "Một trăm triệu."
Lại là một trăm triệu? Cổ Trì nén thở dài, mồ hôi lạnh túa ra.
"Sợ cái gì?" Rebecca nhìn anh ta nói. "Anh ta chẳng qua chỉ
có ba quân A, chúng ta bên này có đồng hoa đại thuận cơ mà, sợ gì. Lên
đi." Cô ta thay Cổ Trì rút bài.
Tồn Hy nhíu mày: "Vậy tôi cá hai người không bao giờ có bài
là đồng hoa đại thuận, lật bài."
Tất cả người có mặt đều ngạc nhiên, người này điên rồi sao?
Nhân viên phát bài phát cây cuối cùng, Cổ Trì lật bài, là một
quân K đỏ: "Haizzz, đáng tiếc, chỉ là may mắn, có điều vẫn thắng cậu ba
ván có thừa."
Tồn Hy không vội vàng lật bài, anh nhìn Hân Di nói: "Cô lật
bài đi" "Tôi?" Hân Di ngạc nhiên.
"Tin tôi đi, cô sẽ là ngôi sao may mắn của tôi." Ánh mắt Tồn
Hy kiên định nhìn cô nói. Hân Di lo lắng, ánh mắt anh ấy trong suốt như
thế, không hiểu sao cô cảm thấy rất tin tưởng anh, cô từ từ lật bài, là
một quân hoa mai K.
"Full House!" Mọi người kinh ngạc hét lên: "Thắng rồi, thắng
rồi."
Cổ Trì thấy trước mặt tối om, một trăm triệu trong chốc lát
đã không cánh mà bay! "Lúc nãy không tính, chúng ta chơi lại đi."
Tồn Hy nhìn lướt qua hắn rồi nói: "Anh nói cái gì?"
"Tôi nói anh đã ngủ với người đàn bà của tôi, chụp mũ tôi, lẽ
nào không thể bồi thường một chút thiệt hại tinh thần cho tôi sao?" Cổ
Trì hốt hoảng đến mức nói lắp ba lắp bắp. Anh ta nói