Định
mệnh anh yêu em
Anson đứng bên cạnh cũng lắc lư theo con tàu, giống như bị say sóng:
"Nghe chủ tàu nói thì hình như sắp có bão đổ qua đây thì phải."
"Thế à? Tôi không cảm thấy thế. Tất cả tâm trí của anh bây
giờ đều đặt hết vào cái thẻ nhớ điện thoại: "Tàu đi chậm quá, cậu đi
nói chủ tàu cho tàu đi nhanh thêm chút nữa." Cái gì? Còn nhanh nữa à?
Đã đủ chóng mặt rồi mà! Anson tỏ vể khó chịu qua bộ mặt
nhăn nhó như trái mướp đắng, thế nhưng mệnh lệnh của giám đốc
thì không được cãi nên anh chỉ còn cách chạy lại đầu thuyền nói chuyện
với chủ thuyền.
Tồn Hy vẫn tiếp tục đứng ở cuối mũi tàu, không xa chỗ đó là
bóng một người cứ ẩn hiện, hình như là Hân Di, anh chớp mắt, sợ mình
nhìn nhầm.
Không thể nào, làm sao mà cô ấy lại ở đây được? Lẽ nào cô ấy
nghe được phong thanh chuyện anh sắp đến dây, lẽ nào cô ấy bám theo để
đòi anh chịu trách nhiệm về cái thai trong bụng đấy chứ?
Nghĩ như thế ngay lập tức trong đầu Tồn Hy hiện ra cảnh tượng
Hân Di quỳ xuống khóc lóc đòi anh chịu trách nhiệm. Anh chau mày, mồ
hôi túa ra. Thế nhưng rắc rối lại quay về với rắc rối thôi, anh vẫn
quyết định đối mặt với sự thật, anh bước về phía người con gái đó.
Không ngờ một tấm thanh chắn mạn tàu bị bung ra, Tồn Hy không biết nên
dựa vào và vô tình bị rơi xuống biển.
Làm sao lại có chuyện ngu ngốc đến thế chứ?
Tồn Hy ngạc nhiên suy nghĩ như thế khi đang chìm nổi dươới
biển, anh muốn bơi lại gần tàu thế nhưng chiếc tàu tăng tốc bỏ lại anh
đang dở khóc dở cười ở phía sau. Cũng may là khả năng bơi lội của anh
không tồi, anh bơi một hồi cuối cùng cũng vào được bờ.
Một đám dân cư đang tụ tập ở một phía của hòn đảo chờ con tàu
cập bến nên không ai chú ý gì đến anh. Anh thấy cư dân đảo ai ai cũng
lăm lăm gậy trong tay, sát khí đằng đằng, lúc này anh mới giật mình
nghĩ: chắc là họ đang chuẩn bị đón tiếp mình đây.
Đã biết nguy hiểm như thế nên đương nhiên Tồn Hy không dại gì
mà chui ngay vào miệng cọp, anh móc túi định lấy điện thoại gọi cho
Anson cảnh báo mọi chuyện nhưng không ngời cả điện thoại và ví tiền đều
rơi khi bơi dưới biển rồi.
Chết tiệt! Nhất định là do lúc nãy vội bơi vào bờ nên mới rơi
rồi. Anh nghĩ một lúc rồi quyết định giao mọi việc ở đây cho Anson tự
giải quyết, một mình anh đi về phía công xưởng cũ.
Anh vừa bước vào công xưởng thì thấy Ô Thất Thất đang sung
sướng đổ đầy tương lên xúc xích chuẩn bị ăn, thấy anh, hắn ta giật nảy
mình.
"Kỷ Tồn Hy, mày đến nhanh thật, không ngờ mệnh của mày còn
lớn thế, còn có thể sống sót mà mò được đến đây." Đám người đứng chặn
tàu làm cái gì không biết nữa, có một tên mà còn không bắt được.
"Mau đưa thẻ nhớ điện thoại đây." Tồn Hy bực mình nói như ra
lệnh.
Ô Thất Thất nhìn Tồn Hy một lượt từ đầu đến chân, toàn thân
anh ướt đẫm, thảm thương như vừa bò từ dưới biển lên rồi đang lén lút
như một tên trộm bước vào đây, chắc chắn
lúc nãy đã bị cho một trận rồi. Hắn ta cươời khẩy rồi nói:
"Mày nghĩ mày còn có thể sống sót mà bước ra khỏi đây sao?" Hắn ta đã
bài binh bố trận, chuẩn bị theien la địa võng sẵn ở trong công xưởng
rồi.
"Người chết là anh mới đúng." Tồn Hy sầm mặt nói: "Nếu như
mấy người còn tiếp tục muốn đối kháng với tôi thì tôi sẽ bán công xưởng
này cho ông Chu Steven chuyên làm nhiệm vụ thiêu hủy các công xưởng,
tôi đảm bảo tình hình lúc đó của các anh còn thảm hơn bây giờ, còn tôi,
ha ha, không những không phải chịu tổn thất gì mà còn kiếm được một
khoản tiền lớn."
Cái gì? Lịa bán cho người khác nữa? Ô Thất Thất nuốt nước
miếng, có cảm giác không thuận lợi, thế nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ không
có chuyện gì, nói: "Kỷ Tồn Hy, mày đừng nghĩ rằng người dân đảo Khương
Mẫu dễ dàng bị lừa gạt, còn lâu tao mới tin vào gian kế của chúng mày."
"Tôi cho anh một cơ hội nữa, mau đưa thẻ nhớ điện thoại đây."
"Muốn lấy lại thẻ nhớ điện thoại thì chỉ có một cách, mày
phải bước qua xác tao." Thất Thất rút một sợi dây thừng, một túi bột
trắng từ trên đổ xuống, bột trắng bay tứ phía trắng xóa cả một khoảng.
Kỷ Tồn Hy phản ứng thật nhanh, anh dưa tay bịt miệng, bịt
mũi, ngược lại tên Ô Thất Thất đắc ý quá nên quên mất bị miệng, hít
phải rất nhiều bụi, ho liên hồi. Bước tiếp theo là bao cát, Kỷ Tồn Hy
tránh được, người lãnh trọn lại là Thất Thất, hắn ta đau quá nằm quằn
quại trên đất, tay vô tình chạm phải bẫy chuột nên bị kẹp cho đỏ ửng
tay. Cuối cùng là thùng nước, trực tiếp dội lên người hắn. Đầu đội
thùng nước hắn không biết được đâu là đông tây nam bắc, rồi đổ rầm ra
đất.
Tồn Hy lắp bắp không nói nên lời, mắt mở to kinh ngạc nhìn
tất cả mọi chuyện vừa diễn ra trong nháy mắt. Anh nghĩ không sai,