Định
mệnh anh yêu em
không có tiền cũng chẳng có gì cả, tối nay cho cậu ngủ lại đây một đêm
là tốt lắm rồi. Tôi đã gọi điện cho bà cậu, ngày mai bà cậu sẽ đến đây
đón cậu. món nợ cậu làm cho con gái tôi có thai ngày mai tôi sẽ tính rõ
ràng." Ông Hồ Đồ nói xong liền lôi anh xuống nha fho rồi khóa cửa lại.
Kỷ Tồn Hy đứng một mình trong nhà kho tối mờ mờ, mắt nhìn bốn
phía đồ đạc tạp nham lung tung, trên tường mạng nhện còn giăng đầy,
ngoài chỗ anh đang đứng dưới chân chẳng còn lại một chỗ nào trống, anh
không biết nói gì lúc này cả mà chỉ muốn ngửa mặt lên than trời.
Anh, Kỷ Tồn Hy, đường đường là tổng giám đốc tập đoàn Ma Pháp
Linh thế mà lại phải qua đêm ở một nơi tối tăm, bẩn thỉu, ẩm thấp này,
ngay cả một chiếc giường có chăn ấm cũng không.
Đây… điều này thật hết sức vô lý. Từ sau khi anh mua công
xưởng trên đảo Khương
Mẫu này thì dường như đời anh đã bước lên vũ đài diễn một vở
kịch vô lý, trên vũ đài đó diễn từng màn kịch hoang đường, còn vai
chính như anh chỉ biết đứng ngây người trên vũ đài, lắp ba lắp bắp.
Nực cười, thật nực cười! Tồn Hy chán nản nghĩ ngợi, anh mệt
mỏi dựa vào một hàng thùng giấy, quần áo chưa khô, lại không được tắm
rửa nên anh cảm thấy rất lạnh, chẳng còn cách nào khác anh khoanh tay
ôm lấy thân mình hy vọng ấm hơn một chút.
Anh nhớ tới chiếc giường có chiếc chăn dâu tây ấm áp.
Trên mặt chiếc chăn là hình những quả dâu tây dễ thương, là
món quà mà mẹ anh tặng cho anh, chiếc chăn đã làm bạn với anh từ khi
còn thơ ấu, ngay cả lần anh bị bắt trói cũng chính vì nhớ thương chiếc
chăn dâu tây đó nên mới có dũng cảm không khóc, nhẫn nhục đợi cha mẹ và
bà nội đến cứu. Bố mẹ đi du lịch xa anh cũng ôm chiếc chăn dâu tây
ngoan ngoãn ngồi đợi cha mẹ trở về, cho đến khi bà nội nói hai người đã
lên thiên đường, mãi mãi không bao giờ trở về.
Đến bây giờ, anh vẫn phải ôm chiếc chăn đó thì mới cóthể ngủ
ngon được.
Nghĩ đến đó Tồn Hy đột nhiên cười chính bản thân mình, chuyện
xấu hổ này anh cũng chẳng dám kể cho ai cả, kể cả Anna cũng không biết,
nếu như để cô ấy biết chắc chắn sẽ cười anh mất.
"Kỷ Tồn hy, anh có đó không?"
Một tiếng nói nhỏ nhẹ vang lên kéo anh về với hiện tại, anh
nghe thấy tiếng nói vòng vào từ bên ngoài nhà kho, tiếp theo là Hân Di
nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Tồn Hy nhìn cô nói: "Cô đến đây làm gì?"
"Tôi…" Hân Di giật mình không biết có phải làm thế nào: "Tôi
nghĩ anh cưa ăn gì nên chuẩn bị iét đồ ăn đêm cho anh, còn có chăn
nữa." Nói xong cô quay người lôi từ ngoài cửa vào một túi to, bên trong
là một tấm đệm trải giường với một tấm chăn, cô trải đệm và chăn ra
đất, chuẩn bị chỗ cho anh ngủ: "Như thế này đêm anh sẽ ngủ ngon hơn một
chút!"
Tồn Hy im lặng chú ý quan sát nhất cử nhất động của cô.
"Chắc anh còn đang giận lắm đúng không?" Cô nói với dáng vẻ
lúng túng đầy tội lỗi, rồi đưa cho anh một chiếc bánh bao nhân thịt:
"Xin lỗi, đều là do tôi mà anh bị rơi xuống nước, còn hại anh bị ba mẹ
tôi trách mắng nữa."
Anh dưa tay lấy bánh rồi nói với thái độ không mấy vui vẻ:
"Cô xin lỗi tôi để làm gì? Việc này đâu phải lỗi của cô."
"Nhưng nếu không phải là tôi thì anh cũng không phải ở nơi
này, xin lỗi, khổ cho anh rồi." Cô lại xin lỗi lần nữa.
Sao cái cô này không chịu nghe lời gì thế? Động chút là xin
lỗi, một chút cá tính cũng không có, chả trách luôn bị người khác lợi
dụng, ức hiếp.
Kỷ Tồn Hy ngoạm một miếng bánh lớn rồi nhìn Hân Di một lượt
từ trên xuống dưới từ dưới lên trên, cô lại đeo đôi kính cận to có viền
đen, trông như một cô ngốc, đúng là một cô gái quê mùa, chẳng có gì đặc
biệt. Anh thở dài: "Không phải tôi đã tặng cô mắt kính áp tròng rồi
sao, sao cô không đeo? Nhìn cô bây giờ xem, trang điểm, ăn mặc kiểu gì
mà không khác gì nhà quê thế!"
"Tôi nhà quê?" Hân Di giật mình, nhìn anh một lượt rồi nói:
"Thế nhưng anh bây giờ…
cũng có đẹp đẽ gì đâu."
Tồn Hy nghe thấy vậy, miệng đầy bánh vẫn chưa nuốt trôi chút
nữa thì bị nghẹn: "****!" Anh chửi thề. Cô mắng anh thế cũng không sai,
điệu bộ đen đủi, đáng thương của anh
bây giờ cũng khác gì cô đâu: "Rốt cuộc sao tôi lại rơi vào
cái chốn này chứ?" "Tất cả đều là do tôi đi nhầm phòng trên tàu, xin…."
Lại thế rồi, cô lại xin lỗi: "Câm miệng lại cho tôi." Anh bực
mình hét lên: "Tôi đã nói rồi, cô không được cứ mở miệng ra là nói xin
lỗi tôi."
"Ờ, xin…" Hân Di lại quen miệng định nói xin lỗi thế nhưng
phát hiện kịp thời nên ngay lập tức ngậm miệng lại.
Nhìn cái bộ dạng khốn khổ, khúm núm như làm sai việc của cô
anh thấy buồn cười: "Cô gái như cô nhược điểm lớn nhất chính là thiếu
tự tin. Bình thường cô hay làm gì?" "Tôi…" Hân Di nghĩ một lúc rồi nói:
"Tôi đọc tiểu thuyết tình