Định
mệnh anh yêu em
nữ."
"Anh cầm đi, đến đó chơi cho vui." Hân Di nũng nịu, "Biết đâu
anh thắng thì tối nay chúng ta lại được ăn một bữa tối sang trọng."
Cổ Trì cười rồi vuốt mặt cô và hôn lên trán cô một cái. "Sao
nhìn em không khỏe thế?" Hân Di đỏ mặt nói: "Hình nhưu em bị cảm rồi,
em vừa uống thuốc, cũng không biết có phải do thuốc không mà thấy đau
đầu quá."
"Thế này đi, em về phòng ngủ đi nhé! Buổi tối còn xinh đẹp để
mà đi ăn với anh chứ!" Cổ Trì nịnh cô.
"Ừ." Hân Di ngoan ngoãn rời khỏi quán rượu hoàn toàn không hề
biết một giây sau khi cô đi bạn trai cô liền ôm hôn ngay cô gái xinh
đẹp mới quen.
Cô mơi màng đi về phòng, do thuyền rộng quá nên bị lạc mấy
lần, không dễ gì tìm được phòng cả: "303, 305, 307,…"
Tìm thấy rồi, cô đang định reo lên thì một anh phục vụ gấp
gáp hỏi cô: "Cô là cô gái
được đặc biệt sắp xếp cho buổi tối nay à?"
Đặc biệt sắp xếp? Đang nói đến việc tối nay cô chuẩn bị hiến
thân à? Cô hơi run liền nói: "Tôi đúng là có đặc biệt sắp xếp, chỉ là…"
"Không sao, tôi biết, mời cô đi." Người phục vụ dẫn cô đến
phòng, có điều trong lúc mơ màng cô không phát hiện ra là mình bước vào
là phòng 306 chứ không phải phòng 309. Người phục vụ đóng cửa. Hân Di
lên giường, nghĩ đến cảnh cùng bạn trai ăn tối trong ánh nến lãng mạn
là cô vui vẻ chìm vào giấc ngủ.
Kỳ lạ, sao lại đau đầu thế nhỉ?
Sau khi rời quán rượu, Kỷ Tồn Hy vốn muốn đến sòng bạc chơi
vài ván nhưng đầu đột nhiên nặng trĩu, toàn thân nóng rực, nóng như lửa
đốt.
Trực giác không sáng suốt nên anh tìm đường bằng tay. Bốn
phía phòng buông rèm tối om. Anh mơ màng bước vào trong tấm rèm, thấy
một người con gái yểu điệu đang nằm
trong đó, anh rất vui.
"Anna, em đến rồi ạ?" Anh ngồi bên mép giường nhẹ nhàng hỏi
cô gái. Cô gái không phản ứng gì, dường như vẫn đang ngủ ngon. Cô xoay
người, để lộ đôi chân trắng muốt. Anh nhìn, trong người có cảm giác rất
lạ, đột nhiên muốn hôn lên cổ cô.
"Ừ…" Hân Di cảm thấy khác lạ nên lơ mơ tỉnh, cứ nghĩ là bạn
trai mình nên cô quay người ôm lấy anh. "Em quyết định, từ hôm nay anh
là tất cả với em, anh là quan trọng nhất." Cô tỏ tình một cách nhiệt
tình.
Tồn Hy nghe những lời ngọt ngào ấy trong lòng rất vui sướng,
thêm tác dụng của thuốc nên nhất thời không kiềm chế được ham muốn, ôm
chặt lấy cô rồi hôn mãnh liệt.
Cô xấu hổ từ chối: "Đừng mà, bây giờ chưa tối, hơn nữa… em
còn chưa thay áo ngủ…" "Nhưng anh không đợi được nữa rồi." Anh hôn chặt
dôi môi mềm mai của cô, hôn từng đợt từng đợt phản kháng của cô, đôi
tay của anh không ngừng khám phá cơ thể cô, nó như đốt lên từng đốm lửa
nóng rực trên mỗi thớ thịt trên cơ thể cô.
Một đôi nam nữ xa lạ, trong một sai lầm ngẫu nhiên, lại chìm
đắm trong biển tình say
đắm…
Trong phòng, vẫn tối như thế, hương vị tình yêu vẫn âm ỉ bay…
*
* *
Hân Di âu yếm hôn lên từng thớ thịt cuồn cuộn trên cơ thể
cường tráng của Tồn Hy, đầu óc vẫn mơ màng chìm đắm trong giai điệu
ngọt ngào của tình yêu. Anh động đậy, quàng đôi tay rắn chắc ôm chặt
lấy cô, dường như sợ cô đi mất.
"Đừng cử động, anh khổng để em đi đâu, anh muốn em mãi mãi ở
bên cạnh anh." Tiếng anh vang lên bên tai cô.
Cô hít sâu và cảm động nói: "Từ trước đến giờ em không biết
em lại quan trọng với anh
đến thế…" Cô luôn luôn lo sợ Cổ Trì sẽ đá cô như mấy anh bạn
trai trước.
Cô nấc nghẹn trong cổ họng, đột nhiên tay trái cô bị kéo lại,
một chiếc nhẫn kim cương
được đeo vào ngón áp út. Cô không dám tin nên mở to mắt nhìn
anh: "Đây là…"
"Anh cuối cùng cũng có được em, chiếc nhẫn này không chỉ thể
hiện vị trí của em trong lòng anh mà còn có ý nghĩa là cả đời anh sẽ
yêu em, quan tâm đến quyết định của em, mỗi một ngày sau này anh đều
chia sẻ cùng em."
Đây là lời cầu hôn lãng mạn nhất mà cô nghĩ tới! Hân Di không
ngừng rơi nước mắt, ôm chặt lấy anh.
"Anh yêu em, Anna." Anh nói.
"Em cũng yêu anh, Cổ Trì." Cô nói.
Hai người đồng loạt giật mình, rồi cùng thốt lên: "Ai là
Anna?"
"Ai là Cổ Trì?"
Hai người kinh ngạc quay sang nhìn nhau, tuy trong ánh sáng
mờ mờ thế nhưng hai người vẫn có thể nhận ra người này vốn không phải
là người mà mình đã nghĩ tới.
"Anh là ai?" Hân Di hốt hoảng nói, trong đầu cô hiện lên
gương mặt của người đeo chiếc kính cho cô ban sáng. "Là anh." Là chàng
hoàng tử kiêu ngạo.
"Là cô." Kỷ Tồn Hy cũng nhận ra cô, chính là cô gái mơ màng
anh đâm phải.
Hai người hồ nghi quay sang nhìn nhau, Tồn Hy cau mày đang
định nói thì đột nhiên cửa mở toang, cha con họ Ô xông vào, tay cầm
điện thoại chụp liên hồi.
"Không được chụp." Tồn Hy tức giận hét lên.
"Kỷ Tồn Hy, cậu bất nhân trước nên đừng trách người khác bất
nghĩa." Ô Lục Lục nói: "Nếu không đồng ý điều kiện của bọn tôi thì