Định
mệnh anh yêu em
cái gì? Hân Di tim đập loạn xạ, ánh mắt Tồn Hy càng lạnh lùng hơn:
"Được, nếu anh đã muốn lấy lại ván bài thua thì tôi có thể cho anh một
cơ hội."
"Thật à?" Cổ Trì sáng mắt lên.
"Quỳ xuống trước mặt cô ấy." Tồn Hy chỉ vào Hân Di và nói:
"Nói xin lỗi cô ấy." "Cậu muốn tôi…quỳ xuống trước mặt mọi người sao?"
Sắc mặt Cổ Trì trắng bệch ra. "Thế nào? Anh không làm được à?"
Cổ Trì do dự một lát rồi nghiến răng quỳ xuống, coi như dưới
đầu gối đàn ông có tiền vậy, cũng không là gì so với một trăm triệu anh
ta vừa mất.
"Xin lỗi, Hân Di." Anh ta quả nhiên quỳ xuống xin lỗi. "Hãy
tha thứ cho anh."
Hân Di nhìn anh ta, hàng trăm thứ cảm xúc đan xen trong lòng
khiến cô không nói ra câu.
*
* *
"Sao anh lại đối xử với tôi như thế?"
Mạn tàu gió thổi mạnh, ánh trăng trong vắt rải đều trên tàu.
Hân Di run rẩy hạ thấp giọng hỏi người đàn ông đứng bên cạnh.
Tồn Hy không trả lời, ánh mắt xa xăm nhìn về phía biển xa,
một hồi lâu miệng anh mới mấp máy nửa cười nửa không. "Chỉ là kéo dài
thời gian mà thôi."
"Kéo dài thời gian?"
"Tôi định tối nay sẽ cầu hôn với bạn gái tôi, thế nhưng cô ấy
lại bỏ lại tôi khi gần đến lúc rồi, một mình bay đi New York."
Anh thấp giọng nói: "Cô ấy là diễn viên múa ba lê, vũ đoàn
bên New York mời cô ấy sang bên đó biểu diễn, và còn hứa sẽ để cô ấy
đảm nhiệm vai chính trong vở Hồ thiên nga"
"Vai chính trong Hồ thiên nga?" Hân Di nhắm mắt tưởng tượng
một cô gái xinh đẹp mặc váy trắng biểu diễn trên sân khấu. "Cô ấy nhất
định rất xuất sắc!" Hân Di nói một cách đầy ngưỡng mộ.
"Cô ấy đương nhiên xuất sắc rồi!" Tồn Hy chu môi lên tán
thưởng. Nếu không thế thì sao anh luôn yêu thương cô ấy chứ, thậm chí
anh còn định kết hôn với cô ấy nữa cơ mà.
Hân Di nhìn anh, không hiểu sao cô lại thấy đằng sau gương
mặt thanh tú điển trai kia lại
là một sự cô đơn. Trái tim cô khẽ rung lên, cô nói: "Chắc
chắn cô ấy sẽ về nhanh thôi! Có anh đợi cô ấy ở đây nên cô ấy không đi
lâu đâu."
Tồn Hy quay mặt lại nhìn cô rồi nói: "Cô đang thương hại tôi
đấy à?"
"Không! Làm sao mà tôi lại…" Hân Di vội vàng xua tay: "Bản
thân tôi…mới thảm cả đám đây, bị một gã đàn ông không ra gì chơi đểu,
nợ một khoản tiền lớn, lại còn lên giường với một người đàn ông không
quen biết… Trời ơi, lên giường." Nói đến đây giọng cô càng lúc càng
nhỏ, hai má ửng hồng.
Tồn Hy thấy gương mặt xấu hổ của cô liền cười rồi chủ động
đưa tay ra: "Tôi là Kỷ Tồn
Hy."
"Hả!" Hân Di cũng vội vàng đưa tay ra: "Tôi là Trần Hân Di."
Hai người bắt tay nhau, trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy
cả hai đều cảm thấy sự ấm áp đang len lỏi trong từng mạch máu. Trái tim
Hân Di đập loạn xạ không ngừng.
"Cái này cho cô." Tồn Hy lấy trong tay một đồng xu đưa cho cô.
Cô run run đưa tay đón lấy: "Tại sao lại đưa cho tôi cái này?"
"Đây là vật kỉ niệm thay đổi cả đời người. Đời người như một
canh bạc, không thể trận nào cũng thắng, thế nhưng có đồng xu trong tay
thì luôn luôn có hy vọng. Tôi hôm nay cô tự giành lại sự tôn nghiêm, cô
phải nhớ kĩ vận mệnh của mình nằm trong bàn tay mình, sau này không
được coi thường bản thân mình."
Hân Di nhìn đồng xu, cô tháy sống mũi cay cay, mắt hơi đau.
Từ trước đến giờ chưa có ai nói với cô những lời như thế này, mọi người
đều nói cô chẳng được cái gì tốt đẹp cả,
ngay cả cha mẹ cô cũng suốt ngày than ngắn thở dài rằng cô
không xuất sắc, chỉ có anh… Cô nắm chặt đồng xu trong tay, cố gắng ngăn
nước mắt rơi, cô cười rồi nói: "Cảm ơn
anh! Tôi sẽ ghi nhớ!"
CHƯƠNG 3
HÔN LỄ KHI CÓ BẦU
Đánh nhanh thắng nhanh, sớm hơn dự định một ngày Tồn Hy cùng
trợ lý Anson đáp tàu
đến đào Khương Mẫu.
Đảo Khương Mẫu thuộc phía ngoài biển Đài Loan, diện tích của
đảo không lớn, cư dân cũng không đông, mấy năm gần đây đều dựa vào công
xưởng sản xuất dầu gội đầu duy nhất trên đảo để duy trì cuộc sống. Đáng
tiếc là công xưởng làm ăn không thuận lợi, đang đứng trước nguy cơ phải
bán đi, đây chính là lý do tập đoàn Ma Pháp Linh tiếp tay mua công
xưởng. Không ngờ lần tiếp tay này kéo theo bao nhiêu chuyện rắc rối.
Sắc trời như chùng xuống, tối đen, gió rít dữ dội, dáng người
cao dong dỏng của Tồn Hy đứng trên mũi tài không khác gì tượng điêu
khắc võ sĩ đang xuyên qua cái lạnh lẽo của ngày đông.
Cũng đúng, anh đến đây là để chiến đấu. Từ nhỏ anh đã được
biết đến với cái tên là người kế thừa duy nhất của một tập đoàn lớn,
anh cũng đã trải qua rất nhiều sóng to gió lớn, cũng đã từng nhiều lần
gặp sự cố, thậm chí còn bị bọn giang hồ bắt cóc tống tiền chưa bao giờ
anh chịu thua, chẳng có ai uy hiếp được anh cả.
Lần này hai cha con họ Ô coi như đã làm anh giận đến cùng cực
rồi.
"Giám đốc, sóng và gió to quá!"