Định
mệnh anh yêu em
chỉ sợ đêm nay
cầu hôn không thuận lợi, bất luận thế nào anh nhất định phải
khiến cho Anna gật đầu.
"Kỷ Tồn Hy!" Một tiếng thét đầy oán giận vang lên, hai gã đàn
ông một trái một phải lao
đến kẹp chặt Tồn Hy ở giữa.
Anh không vui ngước mắt nhìn bọn họ rồi nói: "Ô Lục Lục, Ô
Thất Thất. Sao lại là hai người? Hai người còn muốn bám lấy tôi đến bao
giờ?" Từ ngày anh mua một công xưởng ở đảo Khương Mẫu đến giờ, hai cha
con người này cứ như âm hồn bám lấy anh không
rời.
"Kỷ Tồn Hy, cậu mua công xưởng của tôi là ngay lập tức cơ
giới hóa toàn xưởng, cậu có biết làm như vậy sẽ khiến cho cuộc sống của
bao nhiêu gia đình trên đảo Khương mẫu rơi vào đường cùng không hả? Tôi
tuyệt đối không thể giương mắt nhìn cậu đối đãi với công nhân cũ của
tôi như thế được." Ô Lục Lục nói: "Tôi hỏi cậu một lần nữa, cậu còn
muốn cắt giảm nhân viên không hả?"
Anh đương nhiên muốn cắt, cắt hết luôn ấy chứ! Tồn Hy cười
nhạt: "Xin hỏi, hôm nay hai người vì tìm tôi mà mua hai tấm vé tàu, tốn
bao nhiêu tiền?"
"Ha ha, cậu nghĩ tôi tiếc tiền vì lên con tàu sang trọng này
à?" Ô Thất Thất đắc ý nói.
"Nói cho cậu biết, chỉ cần cắt góc của 16 tờ Nhật báo quả táo
là có thể giảm được 8% giá vé tàu, vì thế nên giá vé của hai bọn tôi có
hơn 25 triệu thôi. Ha ha, cậu không nghĩ rằng bọn tôi sẽ dùng chiêu này
đúng không?"
Đương nhiên anh không ngu đến mức dùng cái chiêu này: "Chỉ vì
có mấy chữ thôi sao? Hơn nữa tôi cũng đã trả lời mười mấy lần rồi, hai
người lại còn tốn hơn 25 triệu và hai ngày ngữa? Tình trung bình ra một
chữ mất bao nhiêu tiền hả? Dùng cái cách không có hiệu quả lợi nhuận
này để hỏi chả trách công xưởng của hai người làm ăn thua lỗ là phải."
Ô Thất Thất mím chặt miệng, lắp bắp không nói được gì.
"Công xưởng dầu gội đầu bẩn thỉu của hai người không làm ăn
được, tôi chỉ mua bán theo đugns trình tự hợp pháp, tôi còn để cho bí
quyết gia truyền "Lão Khương tái sinh viên nang" có thể tiếp tục hoạt
động, đấy không phải là cách thuận tiện cho cả hai bên rồi sao?" Anh
thực sự không hiểu hai cha con người này có chỗ nào bất mãn nữa.
"Cậu…" Ô Thất Thất tức giận thổi phì phì mấy chùm râu, "Cái
miệng cậu thật là giảo hoạt, chết rồi còn có thể bị cậu nói thành sống.
Trong mắt cậu chỉ có bí quyết gia truyền của công xưởng chúng tôi, hoàn
toàn không hề nghĩ đến sự sống chết của người dân vùng đảo!"
Anh quản nhiều thế làm gì chứ! Tồn Hy mệt mỏi nhìn hai con
ruồi đang bay trước mặt mình, anh cau mày: "Tôi cảnh cáo hai người,
ngày hôm nay rất quan trọng với tôi, hai người dám làm liều tôi đảm bảo
gia đình hai người sẽ khuynh gia bại sản! Tôi nói lại một lần nữa – tôi
– nhất – định – sẽ - cắt – giảm! Vừa ý chưa? Bây giờ thì cút ngay!"
Cơn tức giận cảu anh làm Ô Lục Lục giật thót. Ô Thất Thất
thấy mọi ánh mắt trong quán rượu đều đổ dồn vào Tồn Hy nên nhân cơ hội
này hắn lấy ra một gói bột màu hồng, trong lúc thần không biết quỷ
không hay đã lén bỏ vào ly rượu của Tồn Hy.
"Bố, hảo hán không tính nợ trước mắt, chúng ta đi." Sau khi
xong chuyện hai cha con hắn liền tức tối bước đi.
Ô Lục Lục hiểu ý nên nói: "Được, đi thì đi. Kỷ Tồn Hy, cậu
đợi đấy, loại người làm ăn máu lạnh như cậu thì không có kết cục tốt
đẹp đâu."
Hai cha con họ Ô rời khỏi quán rượu, lát sau trong quán lại
yên tĩnh như cũ, đôi nam nữ lúc nãy nhìn Tồn Hy rồi cúi xuống xì xào
bàn tán. Tâm trạng của cậu bị cha con họ Ô phá đám, cậu bực mình vò đầu
uống cạn ly rượu, sau đó tính tiền rồi đi về phòng.
Ở cửa, anh đâm phải một người con gái đi lảo đảo, anh trừng
mắt: "Cẩn thận một chút!" "Là anh đam vào tôi chứ!" Hân Di bực mình
nói, sau đó cô ôm đầu đi đến quán rượu hỏi phục vụ.
"Xin lỗi, cho tôi hỏi sòng bạc ở đâu?"
"Sòng bạc ở tầng trên." Phục vụ nói, "Chị ơi, sắc mặt chị
không khỏe, có cần uống chút nước không?"
"Không cần đâu, cảm ơn." Hân Di từ chối, cô vội vàng đến sòng
bạc tìm bạn trai, không ngời vừa quay đầu lại thì thấy bóng Cổ Trì ở
trên ghế sofa, cô vừa ngạc nhiên vừa vui sướng: "Cổ Trì, sao anh lại ở
đây?"
Cổ Trì nghe cô gọi liền giật mình quay lại, anh ta giật mình
vội vàng đứng dậy, che mất tầm nhìn của Hân Di, để cô không nhìn thấy
một cô gái khác: "Cô làm gì ở đây?"
"Em không tìm được sòng bạc nên đến đây hỏi. Còn anh? Không
phải anh đi sòng bạc sao?"
"Tôi đi sòng bạc làm gì? Trong túi thì không có tiền đi đến
đó để bị người ta cười cho vì keo kiệt à?"
"Ồ, anh không có tiền à?" Hân Di lặng người một lúc rồi rút
thẻ tín dụng trong túi ra đưa cho anh ta. "Hay là anh cầm thẻ của em đi
mà tiêu."
Cổ Trì sáng mắt lên nhưng vẫn làm ra vẻ lạnh lùng: "Tôi nói
rồi, tôi không thích tiêu tiền của phụ