Định
mệnh anh yêu em
ngày mai những bức ảnh hạ lưu này sẽ được công bố trên báo."
"Các người hại tôi?"
"Là hại đấy thì sao chứ?" Ô Thất Thất cười nói. "Đến đây, tôi
giới thiệu với cậu cô ấy, cô
ấy đến từ Indonesia…" Anh ta giật mình khi thấy trên giường
là Hân Di. Hân Di cũng ngạc nhiên bởi: "Anh rể? Sao anh lại ở đây?"
"Làm sao em lại ở đây hả?" Ô Thất Thất đau đớn kêu lên. Xong
rồi! Rõ ràng anh ta đã bố trí một cô gái Indonesia đến dụ dỗ Tồn Hy rồi
cơ mà. Làm sao lại có thể là em vợ được chứ?
Chuyện này là thế nào? Tồn Hy nhìn ba người, gương mặt thất
thần. Lẽ nào anh rơi vào bẫy rồi sao?
"Cô có quan hệ gì với họ? Các người là một bọn với nhau phải
không?" Anh hỏi cô. "Tôi…" Hân Di không biết nói gì, cô cũng không hiểu
chuyện gì đang xảy ra nữa, tại sao cô lại lên giường cùng với một người
đàn ông lạ, lại còn bị anh rể chụp ảnh khi đang trên giường nữa.
"Cô cố ý vào phòng tôi hả? Vì âm mưu bẩn thỉu mà không tiếc
thân lên giường với tôi? Loại con gái như cô không có một chút xấu hổ
sao?" Tồn Hy tức giận nói.
"Không, không phải, tôi thực sự không hiểu sao mình lại đi
nhầm phòng, cũng không biết chuyện này như thế nào… Xin lỗi, tôi không
cố ý." Cô làm sao phải xin lỗi chứ? Bị
người ta ngủ cùng rồi còn phải xin lỗi sao? Còn có ai bi thảm
hơn cô nữa không? Hân Di mím chặt môi, đột nhiên thấy mình oan ức quá,
cô run rẩy quấn chăn quanh người rồi cầm thẻ phòng chạy ra ngoài.
Cổ Trì sao? Bạn trai của cô đang ở đâu? Anh ấy nhất định sẽ
bảo vệ cô, nhất đính sẽ nói với cô đây là một giấc mộng, không phải sự
thật, không phải sự thật…
Cô mở to mắt, nuốt lệ vào lòng rồi tìm phòng 309, đút thẻ
xong, vào phòng. Thế nhưng
đợi ngay trước mặt cô là một màn còn chấn động hơn.
Người cô yêu, đang lăn lộn trên giường cùng một người phụ nữ
khác, người phụ nữ ấy thậm chí còn mặc bộ quần áo ngủ gợi cảm cô mua để
dành riêng cho chuyến đi này. "Cổ Trì, anh đang làm gì thế?"
"Hân Di?" Nhìn thấy cô anh ta vội vàng bò dậy. "Em đừng hiểu
nhầm, anh chỉ giúp Rebecca xoa bóp thôi…" Anh ta đột nhiên dừng lại,
nheo mắt hỏi: "Sao em lại quấn chăn? Quần áo em đâu?"
Tiếng anh ta vừa dứt thì thấy Tồn Hy cầm quần áo của cô tức
giận xông vào. "Ê, trả lại đồ cho cô, nhẫn của tôi…" Anh không nói nữa.
Không khí dối trá bao trùm, hai người đàn ông, hai người phụ
nữ đối mặt nhìn nhau. Bạn trai cô bị cô bắt gặp đang có tư tình với
người đàn bà khác, thì lại quay ra chỉ trích cô, còn cô chẳng nói được
gì, lếch thếch kéo hành lý rời khỏi căn phòng mình bỏ tiền ra đặt.
Cái này thì là cái gì chứ? Cô có thể chấp nhận một người đàn
bà khác trong phòng mình sao? Là tiền của cô cơ mà!
Thế nhưng cô lại là cô gái như thế, chẳng bao giờ học được
cách nói "không", luôn bị
người ta chơi xỏ, cô cố gắng đối tốt với tất cả mọi người,
còn bọn họ chỉ lợi dụng cô.
Có người nói, kiểu con gái như cô giống như "tờ giấy nhớ tiện
lợi", người ta dùng xong là ném đi, chẳng ai quan tâm xem nó sẽ bay đi
đâu, rơi vào góc nào.
Rốt cuộc cô phải làm thế nào đây? Hân Di đứng trên boong tàu,
ôm lấy lan can, khóc nức nở. Cô chỉ hy vọng có người yêu mình! Tại sao
Cổ Trì lại đối xử với cô như thế? Tại sao ngay cả anh rể của mình cũng
ức hiếp cô? Tại sao cô không kiên cường lên một chút, tại sao cô luôn
ngốc nghếch để bị người khác làm trò cười?
"Quý khách, quý khách vừa tiêu mười triệu đồng ở sòng bạc
Anna Bell, hiện nay tài khoản của quý khách đã hết, sau khi nhận được
thông báo mời quý khách thanh toán tiền. Cảm ơn!"
Đây là cái gì? Hân Di giật mình. Cổ Trì quả nhiên dùng hết
tiền của cô? Trước mắt cô biến thành màu đen, điện thoại rơi xuống
không trung. Cô vội vàng đón lấy nhưng đã không kịp rồi, chỉ còn cách
nhìn nó rơi xuống biển mà thôi.
Họa vô đơn chí, chắc chắn phù hợp với hoàn cảnh của cô bây
giờ lắm! Tại sao cô không chết đi cho xong đời đi?
Suy nghĩ vừa tới, Hân Di đột nhiên đứng lên lan can, đưa hai
chân lên…
"Cô làm cái gì thế?" Một người đàn ông vội vàng lao đến, ôm
lấy cô từ phía sau. "Chỉ là thất tình thôi mà, có cần thiết phải tự sát
không?"
Hân Di quay đầu lại, người ngăn cản cô lại là chàng hoảng tử
bất hạnh phải lên giường cùng cô, thảm hơn nữa!
"Điện thoại mất rồi, tiền cũng mất rồi, chàng hoàng tử định
mệnh cũng không còn nữa…Hoàn toàn mát hết rồi! Tại sao lại đối xử với
tôi như thế? Tôi chỉ muốn toàn tâm toàn ý yêu một người mà thôi, rốt
cuộc tôi sai cái gì?" Cô khóc và nói không thành tiếng. Kỷ Tồn Hy ôm
chặt lấy cô, tâm trạng rất hỗn loạn, anh vẫn nghĩ rằng cô cùng với cha
con họ Ô âm mưu tính kế hại anh, nhưng sau đó anh mới phát hiện cô bị
chính bạn trai của mình phản bội, lại còn đuổi cô đi trước mặt con