Định
mệnh anh yêu em
chàng trai bước xuống đi về phía Hân Di và đưa tay ra.
Hân Di lặng người nhìn bàn tay to lớn ấy rồi ngước mắt nhìn
gương mặt ngời sáng ấy. Cô nhìn không rõ mặt anh, nhưng cô cảm thấy
lồng ngực mình đập mạnh, cô do dự đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào lòng
bàn tay anh ấy rồi đứng dậy, một bàn tay đỡ cô, một tay
đeo kính cho cô.
Tiếng nhạc vang lên, hương hoa bay ngào ngạt, Hân Di như rơi
vào trong giấc mộng , đây không phải là cuộc gặp gỡ định mệnh của cô và
hoàng tử sao? Một hoàng tử cao to đẹp trai, dịu dàng quan tâm…
"Lần sau đừng có tùy tiện đặt kính dướt đất nhé, như thế rất
nguy hiểm." Chàng hoàng tử
không những không xin lỗi mà còn trách móc như vậy.
"Hả?" Hân Di giật mình, trong chốc lát cô trở về với hiện
thực, cô chớp mắt, cô thấy giấc mộng của mình tan biếtn khi nhìn vào
mảnh kính vỡ, chàng hoàng tử này không hề dịu dàng quan tâm, anh ta
ngạo mạn đến nỗi không thèm nhìn cô một cái.
Trong sự bảo vệ của đám tùy tùng, anh ấy lạnh lùng bước đi.
Anh ấy đi vào buồng lái của con tàu, dường như đang chuẩn bị tiếp đón
một nhân vật quan trọng nào đó thì phải, có cả một con đường nhỏ kết
hoa đón anh lên thuyền.
"Hứ, có cái gì mà oai chứ!" Hân Di xì lên một tiếng.
Lúc này Cổ Trì – bạn trai cô cuối cùng cũng đợi cô đi đến,
anh ta nói: "Trần Hân Di, cô còn lề mề đến bao giờ nữa hả? Còn không
mau lên thuyền!"
*
* *
Phòng 306.
Chàng hoàng tử trong mắt Hân Di đang đứng một mình trong
phòng, giữa phòng bày một chiếc giường theo phong cách cổ điển, có rem
buông bốn phía như giường của công
chứa, trên giường rải đầy cánh hoa hồng, khắp phòng hoa tươi
đang âm thầm tỏa hương.
Trên bàn trà đặt một lọ hoa mà bạn gái anh, Anna thích nhất –
"La Romanee Conti", ruowụ vang hạng nhất thế giới, thật phù hộp với môn
múa ba lê của cô.
Anh cười, gương mặt thanh tú lộ nụ cười như tia nắng, trong
chốc lát ánh mắt anh sáng lên như thần mặt trời.
Anh là Kỷ Tồn Hy – giám đốc tập đoàn sản phẩm vòi nước dân
sinh Ma Pháp Linh của Đài Loan. Anh vừa sinh ra đã là hoàng tử, tướng
mạo như hoàng tử, tính cách cũng như hoàng tử, vị trí luôn ở trên cao,
cô độc kiêu ngạo không hợp với nhiều người. Mối quan tâm duy nhất của
anh là bà nội và bạn gái Anna. Anna là một cô gái xinh đẹp, tao nhã, là
người con gái anh yêu nhất trên đời.
Đêm nay, anh đặc biệt sắp xếp tất cả để chuẩn bị cầu hôn với
bạn gái. Anh cẩn thận lấy hộp đựng nhẫn ra, tập nói những lời cầu hôn.
"Anh yêu tất cả của em, vì thế, Anna, em lấy anh nhé?"
*
* *
"Em đồng ý, Cổ Trì, em sẽ trao tất cả cho anh."
Trong phòng 309, Hân Di đang ôm bộ áo ngủ rồi ngại ngùng nói
với không khí.
Đêm nay cô dự tính sẽ hiến dâng tất cả cho Cổ Trì, cô biết
anh ấy là một người có yêu cầu mạnh mẽ, trước đây bởi vì tôn trọng cô
nên anh ấy phải chịu nhiều cự khổ rồi. Có
điều không sao cả, đêm nay anh ấy không phải chịu đựng nữa,
cô sẽ hiến dâng cho anh ấy tất cả, cô tin rằng quan hệ lạnh nhạt của
hai người sau đêm nay nhất định sẽ cải thiện tốt. Hân Di nghĩ xong rồi
cười, cô tiếp tục sắp xếp hành lý. Cổ Trì đã đi tới sòng bạc trước, một
lát nữa cô sẽ đi tìm anh ấy, haingười nhất định sẽ có một đêm thật lãng
mạn và diệu kỳ…
"Hắt xì" Hân Di đột nhiên hắt xì mấy cái, mũi ngứa ngứa và
bắt đầu chảy nước. Từ tối qua cô đã cảm thấy trong người khó chịu, bây
giờ thì càng nghiêm trọng hơn.
Không được, không được. Cô tìm thuốc cảm rồi uống vội hai
viên. Không thể tìm bất cứ đièu gì phá hoại đêm lãng mạn mà cô đã lao
tâm khổ tứ thiết kế nên.
Trước khi Anna lên tàu, Tồn Hy quyết định đến quán rượu trên
tàu uống một cốc trong
khi đợi thời gian trôi qua, tiện thể nuôi dưỡng cảm xúc cầu
hôn. Anh bước vào quán rượu, ngoại người phục vụ ra chỉ có một đôi trai
gái đang ngồi trên ghế, đang trao cho nhau những nụ hôn thắm thiết. Anh
lướt mắt qua rồi ngồi xuống quầy, nhấp một hơi Martinitune.
Trên ghế sofa đoi tình nhân hôn xong rồi mới lưu luyến tách
nhau ra.
"Cổ Trì, không phải anh lên thuyền cùng với bạn gái hay sao?
Không ở bên cô ấy à?" Giọng nữ nũng nịu vang lên.
"Cô ta đang sắp xếp hành lý." Giọng nam lạnh lùng nói. 'Thực
ra sớm anh đã không chịu được cô ta rồi, nếu như không phải cô ta khóc
lóc cầu xin thì thực sự anh không bao giờ tham gia vào cái chuyến du
lịch trên "con tàu tình yêu này đâu."
"Nếu anh không đến thì sao gặp được em chứ?"
"Nói cũng đúng, không ngờ anh lại gặp được chân mệnh thiên nữ
ở đây chứ!" Nói xong hai ngừoi lại tiếp tục hôn nhau.
Thật là một đôi không biết xấu hổ! Tồn Hy chau mày, anh cảm
thấy đau lòng thay cho bạn gái của anh ta, yêu cái loại đàn ông này coi
như cô ấy có mắt như mù.
Nhưng việc này chẳng liên quan đến anh, anh lại im lặng uống
rượu. Anh