Sự
trớ trêu của số phận
Phần 28:
Ăn uống xong xuôi tất cả đi về nhà tôi, thu xếp chỗ ở cho Ly. Nàng với
bác osin ở tầng 3, tôi thì ở tầng 2. Dọn dẹp xong đâu đấy, thì cũng gần
tối, nhưng chú Phát vẫn bảo lão Phương đánh xe đưa về HP luôn, vì có
cái hẹn tối dưới đấy. Còn lại tôi với nàng, tôi bảo :
- Thôi cũng muộn muộn rồi, hay hôm nay ăn cơm ngoài nhé
- Thôi, chợ ngay đây, bảo bác Duyên đi chợ ù cái là xong,
cơm nhà, trưa nay ăn tiệc tôi chẳng ăn được gì cả.
- Uh thế cũng được
- Mà dạo trước ông tự nấu cơm ăn hả ?
- Không, trước một là tôi lên quán ăn với bọn nhân viên,
nhưng đa phần là tôi ăn ngoài.
- Thế từ giờ tôi ở đây rồi, ông về ăn cơm rồi tối đi làm, đỡ
phải ăn ngoài hại sức khỏe lắm.
- Ok
Tối hôm đó bữa cơm quả thật là ngon. Ăn xong tôi bảo :
- Thôi giờ tôi phải lên quán một lúc, bà ở nhà nghỉ sớm đi
cho đỡ mệt. Mà bao giờ đi làm thủ tục nhập học thế ?
- Trong ngày mai, cũng chẳng có gì, chỉ cần lên trường gặp
ông bạn ba tôi thôi, còn lại ông ấy làm nốt cho.
- Thế bà hẹn ông ấy đầu giờ chiều mai đi, vì sáng mai tôi có
tiết học. Chiều tôi nghỉ tôi đưa đi. Tý nữa 2 bác cháu cứ khóa cửa ngủ
trước đi, tôi về tôi ngủ sau.
…
Trưa hôm sau đang ngồi uống nước ở cổng trường với mấy thằng
bạn thì nàng gọi :
- A lô
- Ông học xong chưa ? về ăn cơm nhanh, tôi đói quá rồi
- ờ ờ chờ tý, tôi về ngay đây
Thật sự tôi quên béng việc bây giờ trưa phải về nhà ăn cơm,
chứ không phải cứ lang thang bạ đâu ăn đấy như trước. Phi về nhà, vào
bàn tôi bảo :
- Lần sau đói cứ ăn trước đi, đợi tôi làm gì khổ ra.
- Nhà có 2 người, về được thì về ăn cơm cho vui, người ăn
trước người ăn sau là sao ?
Giọng điệu của nàng làm tôi phì cười. Chính cái giọng điệu
đó làm tôi một thời gian dài sau, ngoại trừ việc chẳng đặng đừng, bận
mấy thì bận trưa vẫn đảo về nhà ăn cơm.
Chiều hôm đó tôi đưa nàng lên trường làm thủ tục, thực ra
cũng chỉ cầm hồ sơ lên đưa cho cái ông bạn ông già nàng, rồi chào hỏi
mấy cấu thôi.
Xong xuôi tôi đưa nàng đi chơi. Nàng đòi đi ăn kem Trang
Tiền, thú thật đến tận lúc đó là lần đầu tiên đi ăn kem. Tôi đưa nàng
đi ăn kem, rồi đưa nàng ra hồ Gươm hóng gió. Ngồi chán chê tôi đưa nàng
vào phố cổ. Thời gian đó tôi có thằng bạn làm café ở Đào Duy Từ nên
cũng hay lên đó chơi. Tôi dẫn nàng đi lang thang, đi ăn bún chả ở Hàng
Mành, rồi quay về Hàng Giầy, vào quán của Phạm Bằng ăn chí mà phù. Nàng
có vẻ rất thích thú, lúc nào cũng cười làm tôi cũng thấy vui. Đi qua
Hàng Bạc, nàng bắt tôi dừng lại. Đi qua mấy quán, nàng chọn mua cho tôi
một chiếc vòng bạc, bảo:
- Ông hay đi đêm, đeo vào còn tránh gió.
Vừa nói nàng vừa quàng chiếc vòng qua cổ tôi, hương thơm nhè
nhẹ trên người nàng làm tôi bỗng làm tôi thoáng chút xoa xuyến. Nàng áp
sát vào tôi là tôi ngại ngùng quay mặt ra ngoài. Cài xong nàng lùi ra
ngắm nghía rồi bảo
- Đẹp lắm
Tôi phì cười, sự vô tư dễ thương của nàng đã như thổi một
luồng gió mới tươi mát vào cái tâm hồn chai sạ của tôi suốt thời gian
trước đó. Lâu lắm tôi mới lại đi chơi như thế này, cũng lâu lắm rồi tôi
mới lại cười nhiều như hôm nay. Cười một cách rạng rỡ thoải mái chứ
không phải một cách xã giao như bình thường. Tôi cũng mua cho nàng một
đôi khuyên tai rồi rủ nàng ra Phó Đức Chính ăn đồ nướng. Ăn xong tôi
định chở nàng về thì nàng cứ nằng nặc đòi đi theo tôi lên quán, tôi
cũng bảo là lên đó tôi cũng chạy suốt ko có ai nói chuyện đâu, nhưng
nàng cứ nhất quyết đòi đi bằng được.
Chẳng biết làm thế nào tôi đành cho nàng đi cùng lên quán,
dặn là ngồi im một chỗ chứ đừng có chạy lăng xăng. Dẫn nàng đến quán,
bọn nhân viên xúm vào trêu tôi:
- Eo, bạn gái anh béo đây à, xinh thế.
- Cô này xinh hơn cô lần trước là cái chắc.
- Nhưng cái cô lần trước nữa mới là xinh nhất.
Tôi và nàng đều cười trước sự trêu chọc của mấy đứa nhân
viên, tôi bảo :
- Chúng mày chỉ vớ vẩn, đây là chị Ly, là bạn của anh với
anh Phương ở trong Sài Gòn mới ra.
Dẫn nàng vào quán, rồi tôi cũng chạy đi xem giấy tờ sổ sách,
rồi công việc cứ cuốn tôi vào, làm tôi cũng không để ý đến nàng nữa.
Tầm khoảng tiếng sau tôi đang ngồi đó thì có thằng cu em hớt
hải chạy vào :
- Anh ơi, có thằng nào trêu chị Ly khóc ở ngoài kia kìa.
Mẹ ơi, sao cái bà này đi đâu cũng bị trêu vậy, tôi chạy theo
thằng em ra ngoài cửa quán thì thấy nàng đang đứng đó, mắt rơm rớm,
xung quanh là mấy thằng em ở quán với một thằng cha trông dáng công sở,
áo sơ mi quần âu đeo kính đang đứng đó. Tôi chạy lại gần:
- Sao thế ?
- Vừa có mấy thằng nó trêu tôi,may có anh này anh ấy giúp-
vừa nói nàng vừa chỉ tay vào anh chàng công sở kia.
Thằng em đứn cạnh tôi chen vào :
- Mấy thằng hát ở quán mình ra phê phê, thấy chị ấy đứng một
mình mới trêu, kéo tay rủ đi chơi, anh này lúc đó đứng đó nhận là người
yêu nên bọn nó mới bỏ đi.
Tôi quay sang phía ông anh kia, chìa bàn tay ra :
- Dạ em cám ơn anh quá, không có anh hôm nay không biết có
chuyện gì xảy ra nữa, anh vào quán em mời anh một ly.
- Thôi, mình có việc phải đi bây giờ, cũng vừa hát xong
mà
- Dạ thế cho em cám ơn anh lần nữa, nếu lần sau anh đến hát
ủng hộ quán, anh điện cho em, em sẽ ưu đãi hết mức có thể cho anh.- vừa
nói tôi vừa rút danh thiếp đưa cho hắn.
Xong xuôi quay sang nhìn nàng, tôi bật cười, nàng gắt :
- Cười cái gì mà cười, người ta đang sợ gần chết nè
- Ai bảo xinh quá làm cái gì. Thôi đi vào.
Lúc tôi vào thì quán cũng gần hết khách, tôi bảo nàng :
- Có đi uống trà đá không ?
- Bây giờ hả ?
- Uh, đêm HN đẹp lắm.
Tôi chở nàng cùng mấy thằng em ở quán ra ngã tư Đại Cồ Việt
uống trà đá. Thời gian đó có ông Mạnh trọc bán trà đá, trà đặc, bỏ đá
vào trà chuyển màu trắng như sữa. Bọn tôi thời gian đó là khách quen
của hắn, hơn nữa hoa quả ở hàng hắn ăn rất ngon. Lần đầu tiên được đi
kiểu này, nàng tí toét cười suốt, đúng là con gái, vừa khóc vậy mà gờ
đã cười ngay được.
Đến trang:
21 ..
22 23
24 25
26 27
28 29
30
31 .
Trang
truyen sex«
»Xem thêm
Truyen sex Cùng thể loại
•
Vợ
ơi là vợ
•
Cô
giáo thảo
•
Lần đầu lừa tình
•
Ảo
vọng
•
Ngày
nghỉ việc
•
Mảnh
đời
Sự trớ trêu của số phận,
Truyensex