Sự
trớ trêu của số phận
Phần 24:
Sáng hôm sau cả tôi lẫn em đều không bận gì, tôi đưa em về nhà, buổi
trưa hôm đó tôi và em cùng nhau đi chợ nấu cơm. Em nấu cơm, còn tôi thì
lăng xăng bên cạnh để phụ mấy thứ lặt vặt. Tôi có cảm tưởng như chúng
tôi là một gia đình nhỏ vậy. Lúc đó tôi đã nghĩ, cứ như thế này mãi,
chúng tôi sẽ tốt nghiệp ra trường, đi làm và lấy nhau, thế nhưng , đời
mấy ai học được chữ ngờ.
Giữa bữa cơm em hỏi :
- Thế mấy hôm vừa rồi anh đi đâu thế ?
Tôi phần vì không muốn em lo lắng, hơn nữa sợ rằng nếu nói
ra sự thật, em sẽ giận tôi vì trước đây tôi đã hứa với em bỏ hết những
trò linh tinh để tập trung vào học rồi. Tôi bảo :
- À, mấy hôm vừa rồi nhà anh có việc gia đình gấp ở trong SG
nên anh vào đấy mấy hôm.
- Thế à ? thế đã giải quyết xong chưa anh ?
- Cũng chưa xong hẳn, nhưng nhớ em quá nên anh bay ra luôn
- Hứ, chỉ giỏi mồm mép, thế quà SG đâu ?
- Anh mua nhiều quà lắm, nhưng trên máy bay có cô em xinh
lắm nên anh tặng hết cô ấy rồi.
- Á à, nhớ đấy, đã thế không cho ăn nữa- vừa nói em vừa cầm
bát cơm của tôi giằng lấy.
- Thôi cho anh xin miếng, đi, lần sau có gì ngon anh cho –
Tôi giả vờ phụng phịu, giả giọng trẻ con.
Em phì cười rồi đưa tôi bát cơm, phù, thế là giải quyết
xong. Nhẹ cả người.
Trưa hôm đó cơm nước xong tôi đưa em sang nhà bạn học nhóm,
tôi cũng ở nhà học nốt môn cuối để thi, với lại cũng chạy lăng xăng xin
tài liệu để thi lại mấy môn bỏ. Hồi đó trường tôi thi đi xong là thi
lại luôn, tất cả hoàn thành trước hè.
Chiều đang ngồi học thì thấy điện thoại, Ly goi.
- Ồ la, à quên , à lô.
- Lô cái gì mà lô, mang tiếng được ông mời về nhà chơi mà
được 1 hôm ông dẫn đi đánh nhau, rồi ông bỏ đi ngay trong đêm là thế
nào ?
- He, bà thông cảm , tôi phải lên HN chuẩn bị thi hết môn.
Hơn nữa phải đi chuyến đêm mới kịp giờ nên ko bảo bà được.
- Thế bây giờ ông định thế nào đây ? tôi toàn phải ở nhà 1
mình, buồn quá, tôi đang định mai về SG đây.
- Thế bà bảo bố cho lên HN rồi tôi dẫn đi chơi, vì chắc phải
1-2 tuần nữa tôi mới về được.
- Tôi lên cũng được, nhưng sợ ông lại bỏ tôi ở đó rồi đi đâu
mất hút thì chết
- Yên tâm, cứ lên đây đi.
Gần 10h đêm hôm đó tôi đang ở trên quán thì lại thấy bà Ly
gọi :
- Gì thế ? Bố có cho lên không ?
- Đang ở HN nè, ông đang ở đâu thế ?
- ĐÃ lên rồi á ? thế bà đang ở đâu tôi ra đón ?
- Thôi không cần, tôi đang đi ô tô nhà cậu ông, nhà ông ở
đâu để tôi bảo lái xe đi vào luôn.
- À thế à, thế bảo lái xe đi vào XXX đi, rồi gọi tôi.
Lúc sau lại thấy nàng gọi :
- tôi đang đứng ở cái địa chỉ ông bảo này, nhưng là quán
karaoke mà
- Ờ đứng rồi,chờ tý tôi xuống
Xuống thì thấy nàng đang đứng lơ ngơ trước cửa quán, tôi bảo
:
- Ăn gì chưa ?đêm nay ngủ ở đâu ?
- Ăn giữa đường rồi, mà đã có chỗ ngủ đâu, ông bảo cứ lên
ông lo mà. Mà ông làm gì ở đây vậy ?
- Tôi làm trông xe ca đêm ở đây. Vào uống nước đã
Tôi dẫn nàng vào quán rồi gọi cho nàng cốc nước cam:
- Cố uống hết đi nhé, một đêm trông xe cũng chỉ đủ 1 cốc
thôi đấy.
Nàng phì cười :
- Ông là hay nói điêu lắm
Tôi gọi cho em, định bụng bảo cho nàng về ở nhờ 1 hôm nhưng
điện mãi không thấy nghe máy. Đoán chắc em đã ngủ nên tôi bảo nàng :
- Hay tối nay cứ về tạm nhà tôi nhé, nhà vẫn còn phòng trống
mà.
- Thế ông có ngại không ?
- Tôi sợ là sợ bà ngại chứ tôi ngại gì.
- Trời ơi tôi có gì mà ngại, có gì tôi bảo cậu Minh cho ông
một trận ngay.
Mặc dù chỉ là câu nói đùa nhưng tôi nghĩ nếu tôi làm gì
không phải với nàng, không khéo ông già nàng cho mấy thằng cắt cu tôi
chứ chả chơi.
Tôi đưa nàng về, dọn dẹp qua loa phòng ốc cho nàng rồi lại
đi lên quán luôn. Hôm đó là cuối tuần nên quán khá đông khách, tôi ở
trên quán đến mãi hơn 3h mới về. Về đến nhà thì thấy điện tắt tối om,
chắc nàng đã đi ngủ. Tôi thay quần áo bẩn vất ra nhà đi tắm rồi cũng đi
ngủ luôn.
Sáng hôm sau tôi đang lơ mơ thì thấy có bóng người đi vào
phòng, rồi chui vào nhà tắm bật điện, quen với cuộc sống một thân một
mình nên tôi bật ngay dậy, một lúc sau mới nghĩ ra là Ly. Tôi ở 1 mình
nên nhà vệ sinh chỉ có bên phòng tôi, còn các phòng khác chẳng ai ở nên
chưa sửa sang gì cả, nước toàn không có. Tôi bò dậy,ra ngoài ban công
hút thuốc lá.
Vừa lúc hút xong điếu thuốc lá quay vào thì thấy em đang đi
từ cầu thang tầng 1 lên ( phòng tôi ở tầng 2, tầng 1 là phòng khách và
để xe máy, em cũng có chìa khóa nhà, bình thường em vẫn tự mở cửa vào
nhà ). Thoáng thấy bóng em, tôi lơ ngơ không biết làm thế nào, đúng lúc
đấy thì Ly từ trong phòng tắm bước ra, tay đang cầm khăn tắm lau khô
tóc. Em lên, sững người lại. 3 người, 6 con mắt nhìn nhau, tôi thì đang
cởi trần, Ly thì đang nghiêng đầu, cầm khăn lau tóc. Em bỗng bật khóc,
quăng đống túi đang xách trên tay vào người tôi rồi chạy xuống tầng 1.
Tôi lơ ngơ mất một lúc, rồi vội chạy theo em, miệng liên túc gào lên :
- Hằng ,Hằng, đứng lại nghe anh nói đã , Hằng, không phải
như em nghĩ đâu.
Lúc tôi xuống đến tầng 1 thì em đã chạy ra đến ngoài đường,
chạy vội ra ngoài thì tôi chỉ kịp thấy em leo chiếc taxi. Tôi vừa chạy
đến gần thì chiếc taxi cũng nổ máy chạy luôn.
Tôi quay vội vào nhà, rút điện thoại gọi cho em, từng hồi
chuông dài đến não nề nhưng em kiên quyết ko bắt máy. Ly đi xuống thấy
vậy hỏi :
- Ai đấy ?
- Người yêu tôi.
Nàng thở dài, cũng chẳng biết làm sao, tình ngay lí gian mà.
Bất chợt nàng bảo :
- Bây giờ bạn ấy đang mất bình tĩnh, noi chuyện cũng không
giải quyết gì, tốt nhất để bao giờ bạn ấy bình tĩnh lại thì gọi.
Tôi thấy cũng phải, uể oải lên nhà đánh răng rửa mặt. Bữa
cơm trưa hôm đấy, tôi chẳng thể nào nuốt nổi, trong đầu chỉ nghĩ hết
cách này cách khác để em hiểu cho. Tôi thiếp đi lúc nào chẳng biết.
Bống nhiên tôi giật mình vì tiếng chuông điện thoại, bỏ ra
thì thấy một số máy bàn ở nhà gọi, nhưng số máy này là số lạ tôi không
biết.
- A lô
- Béo à ?
- Vâng ai đấy ạ ?
- Cô là cô Lan mẹ Hằng đây.
Tôi hơi giật mình, chẳng nhẽ em đã nói với mẹ
- Vâng cô ạ
- Cháu có nói chuyện được không ?
- Được ạ, cháu đang ở nhà thôi, cô cứ nói đi ạ.
- Uh, thế này nhé, cô nói luôn cho đỡ phải vòng vo, cô mong
cháu buông tha cho cái Hằng nhà cô.
- Ơ cô ơi, sự việc sáng nay không phải như thế đâu cô, tất
cả chỉ là hiểu lầm thôi ạ.
- Cô không muốn tranh luận với cháu hiểu nhần hay hiểu đúng
gì cả. Mà cứ cho sáng nya là hiểu nhầm thì những gì cháu làm suốt thòi
gian vừa rồi gia đình cô cũng không thể chấp nhận được.
- Sao ạ? Cháu làm gì ạ ?
- Làm gì thì chính cháu phải rõ hơn cô chứ. Thế cháu nhé, cô
đang ở trường không tiện nói nhiều, mong chau giúp đỡ gia đình cô mà
cắt đứt quan hệ với Hằng nhé.
Tiếng cúp máy khô khốc làm tôi càng hoang mang hơn nữa. Quá
bất ngờ, tôi chẳng biết phải làm sao. Châm vội điếu thuốc để lấy lại
bình tĩnh, tôi gọi ngay cho thằng cứt.
- Gì cu ?
- Mấy hôm vừa rồi mày có biết ở dưới nhà có thông tin gì về
tao không ?
- Có, nghe nói mày sắp lấy vợ ?
- Đm không phải lúc đùa đâu, gọi ngay về dưới nhà hỏi hộ tao
nhanh lên. – Tôi quát ầm lên trong điện thoại.
- Được rồi, chờ tý.
Châm thuốc liên tục, hết đứng lại ngôi, tôi thật sự hoang
mang quá đỗi. Mọi thứ đột nhiên thay đổi chóng mặt làm tôi không biết
lần từ đâu, trốn tránh thế nào. Điện thoại reo, tôi vồ ngay lấy.
- Đây rồi, thế nào, hỏi được chưa ?
- Uh, tao vừa hỏi ông Hiếu. Căng đấy. Dưới đấy đang đòn cái
vụ thằng Huy bị tóm đấy có liên quan đến mày, bảo là mày phải trốn ra
nước ngoài nửa tháng. Hơn nữa dưới này còn đang đồn mày lên đây không
học hành gì cả, chuyên làm ăn phi pháp, buôn lậu, ma túy với đâm chém
nhau. Này, còn đấy ko ?
- Đây rồi, tao hiểu rồi, thế nhé, tao gọi lại sau.
Lúc đấy tự nhiên tôi lại bình tĩnh lạ thường, tôi bật cười,
nụ cười mà có lẽ do không khóc được nên tôi đành cười vậy. Thế là hết.
Đến trang:
21 ..
22 23
24 25
26 27
28 29
30
31 .
Trang
truyen sex«
»Xem thêm
Truyen sex Cùng thể loại
•
Vợ
ơi là vợ
•
Cô
giáo thảo
•
Lần đầu lừa tình
•
Ảo
vọng
•
Ngày
nghỉ việc
•
Mảnh
đời
Sự trớ trêu của số phận,
Truyensex