Gần
12h đêm. .. Băng cố bước ra từ phòng giặt đồ. Bàn tay ngâm nước cả
tiếng đồng hồ chống lên tường. Những ngón tay run lên bần bật. Cô bé
căn chặt răng, bám vào tường, lê chân bước. Cái lạnh buốt thấm vào từng
thớ thịt cứ muốn đánh ngã nó. Nhiệt độ trong khu biệt thự ko đến 20 độ!
Bước tới phòng ngủ, chỉ cần đẩy cửa thì sẽ ấm hơn. tất cả các phòng
trong biệt thự đều lắp điều hòa tăng nhiệt độ về đêm. Băng đưa tay vặn
tay nắm...... và...Nó đã bị khóa trong! ko ngạc nhiên, ko mất bình tĩnh
khi nhận ra điều đó. Băng dùng sức đập bàn tay vào cửa. Ko có tiếng trả
lời, có lẽ mọi người đã ngủ, Thụy An ko biết là có người đã khóa trái
cửa.
Hải Băng khụy xuống đất, người run lên.
Mất 1 lúc để cô bé lết dk ra cánh cửa dẫn ra ban công. Nhiệt
độ ngoài trời có thể cao hơn trong nhà. Cô bé đẩy cửa, bò ra bên ngoài,
bàn tay chống đất vẫn run bần bật.... Phải! Nhiệt độ bên ngoài cao
hơn!...... Cô bé dựa vào tường, thở dốc. Mái tóc dài xõa xuống đất, bộ
quần áo giúp việc dơ bẩn. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán.... Băng đã
thấy dễ chịu và dễ thở hơn...
Được 1 lát....... Hải Băng chợt nhận ra, có người đang ngồi
trên lan can bên phải, dựa tường, ngắm trăng.... là - Chấn-Nam!
- E làm j ở đây vào h này?
-.......
- Ta mới về, ko muốn đánh thức mọi người nên đã tắt chuông
báo.... Ra đây vì trong phòng ta.... ngột ngạt quá...
- E ko ngủ dk? ko quen sao?
Chấn Nam hơi nghiêng đầu, nhìn cô bé, ánh mắt buồn và sâu
thẳm. Hải Băng vẫn chẳng nói j. Ko gian vắng lặng, chỉ có ánh trăng
chảy dài trên lan can.
- E cũng biết lí do em ở đây.... phải ko? E.... ko sợ....
sao?....
... 1 cô bé 14t chưa đủ để biết hết đâu......
- E biết ko? Cuộc sống này là đấu tranh để sinh tồn, là giẫm
đạp lên nhau để chiến thắng. Ta đã dk dạy thế từ khi lên 5.... từ khi
biết mình là cậu chủ của 1 gd đầy tham vọng và quyền lực. Ta....... ko
có sự lựa chọn của chính mình..... ko có con đường khác để rẽ ngang và
quay lại..... bất lực! bất lực.....
Chấn Nam nhắm nghiền mắt.....
- Ta.... có lẽ.... sẽ ..... yêu e.... và sẽ có 1 ngày....
khẩu súng trên tay ta .... hướng về.... phía em....
1 khoảng im lặng ..... Chấn Nam chợt nhận ra.... cô bé
kia..... đã ngủ.
........ Qua 1 đêm dài thật dài.....
Lại 1 ngày nắng lên....
- Hay nó sợ quá nên trốn đi đâu rồi?
- Đi đâu? Xuống cống ngầm ak?
- Ko có sự cho phép của cậu chủ ai ra khỏi đây đk?
Cửa chính đk canh gác 24/24, tường cao 3m và có hệ thống an
ninh tự động. 1 con ruồi chưa chắc lọt qua, huống j một con bé 14, 15t.
- Nhưng tìm khắp rồi, có thấy nó đâu?
- Tại con Ly đấy. Bảo đừng khóa trái cửa rồi. H biết nói sao
với cậu 3?
Một cô giúp việc quay ra nhìn Như:
- Chị à. Tính sao đây?
- Chắc nó lạc đâu đó trong khu biệt thư thôi. Có phải trẻ lên
3 đâu mà lo.
- Nhưng câu 3 về mà chưa tìm ra thì sao?
- Chị sẽ có cách nói. Cầu trời cho nó biến luôn đi cũng dk.
Thụy An nghe đám giúp việc xôn xao, thỉnh thoảng bụm miệng
cười.
Cánh cửa lớn vào phòng ăn kẹt mở,... Chấn Nam bk vào.
- Mừng cậu chủ về! Chúc cậu chủ 1 buổi sáng tốt lành.
- CHúc các e một buổi sang tốt lành.
2 dãy ng làm cùng ngẩng lên và.... cùng trợn tròn mắt
....... Đứng ngay sau Chấn Nam là Hải Băng.
Chấn Nam tiến lai phía bàn ăn, kéo 1 chiếc ghế ra, vô cùng
lịch sự.
- E ngồi đi!
Hải Băng ngước nhìn người con trai đó, bàn tay khẽ cọ vào
chiếc váy trắng 2 dây bằng lụa cao cấp. Ánh nhìn dịu dàng nhưng đầy
quyết liệt của Chấn Nam làm cô bé khuất phục. Cô bé từ từ ngồi xuống
ghế. CHấn Nam cùng lúc kéo ghế ra.
Kiều Như đã muốn điên lên, nhỏ tiến lại phía bàn ăn:
- Cậu 3!! Đã có chuyện j ạ?
Chấn Nam rũ chiếc khăn lau, để lên trước mặt Hải băng.
- Ko có j đâu. Tối qua ta đưa cô bé về phòng mình ngủ thôi!
Đám giúp việc há hốc miệng. Như thì như có 1 cây búa tạ giáng
xuống đầu.
- Cậu 3, như thế là trái quy định ạ!
Vẫn cái vẻ lịch thiệp. nhẹ nhàng và thong thả. Chấn Nam dùng
dao và dĩa cắt nhỏ miếng bittet, đẩy lại phía Hải Băng.
- E đừng nghĩ quan trọng lên. Và ta cũng ko muốn bất cứ ai
phá hỏng bữa sáng của ta.
- Chuyện đó mà ko quan trọng sao? Cạu 3 học theo cậu cả từ
lúc nào vậy?.....
Keng.........
- Còn e? Quản lí cả việc của ta từ lúc nào vậy?
- Em... em ... ko có ý đó....
- ta học theo anh cả? Ý em là sao?
- Dạ... ko... em xin lỗi... Em biết cậu 3 ko phải thế nhưng
đưa 1 cô bé mới đến về phòng mình ngủ qua đêm thì....
- Vết bỏng đó là thế nào?
- Dạ....
- Vết bỏng ở chân cô bé là thế nào?!!
Đám giúp việc khúm núm, liếc nhìn bàn chân Hải Băng, nó đã dk
bôi thuốc và đỡ đỏ đi. Bình thường cậu 3 rất dịu dàng nhưng khi nổi
giận thì ko phải ko đáng sọ. Kiều Như ấp úng:
- Là... là ....cô bé ko cẩn thận.... nên.....
- Lần này ta bỏ qua. Có lần sau ta sẽ ko để yên đau. Xem lại
cách quản lí của e đi.
- Em... em xin lỗi.
..................
Chấn Nam nâng chiếc khăn giấy, lau miệng. Bữa ăn bị cắt ngang
nên cậu cũng dừng luôn. Cậu vẫn ngồi nhìn cô bé kia ăn. Mặc kệ ai nói j
hay tranh cãi j, Hải Băng vẫn ngồi ăn chậm rãi và ngon lành. 2 ngày rồi
có dk ăn đầy đủ 1 bữa nào đâu.
.........
Mình thề là chị Như lại đang tính toán j đó để trả thù bạn.
Lúc ăn sáng mình thấy mắt chị ta muốn tóe lửa luôn.
- Nè, bạn số may thiệt. Bị hại ko vào dk phòng ngủ thì lại dk
cạu 3 mang về phòng mình. Mình thề có trời, bạn là ngươì con gái đầu
tiên ngủ trên giường cậu 3. Chao ôi...... bạn ko tưởng tượng đk nổi cậu
3 dịu dàng với bạn đến mức nào đâu.
Thụy An cứ thầm thì đều đều. Hải Băng chợt quay đi lau tiếp
nửa bức tranh khảm trai, chẳng rõ cô bé có nghe bạn mình nói j ko. Thụy
An chạy vòng sang bên, tiếp tục câu chuyện đầy hào hứng giữa hành lang.
- là cậu 3 gọi mình đến giúp bạn thay đồ đấy. Trời ơi, cái
váy đó đẹp dã man, cứ như cậu 3 mua sẵn cho bạn dùng ấy. Cậu 3 còn tự
bôi thuốc bỏng cho bạn, ân cần quá cơ. Mình nhìn mà chỉ biết ngẩn ngơ.
Bạn thì ngủ ngon lành như 1 con.... gà. Mình bảo để đưa bạn về ko lại
làm phiền cậu 3 thì cậu bảo.... chèm...." Ko sao, cứ để cô bé ngủ. Ta
sẽ ngủ trên ghế".....hí hí hí..... sao cái cảnh đó lãng mạn quá
trời...... Nè! Bạn nghe mình nói ko? Nè,,,,
Thụy An chống nạnh, bực dọc:
- Ko rung rinh tí nào hả? Bạn là kiểu con gái j vậy?..... Cậu
3 đẹp trai, tâm lí, lại là thiếu gia nhà giàu, có quyền, có tiền nhá!
Chưa kể cậu 3 có đầu óc hơn người. Nghe nói cả 3 cậu chủ đều có IQ trên
140, tính toán như thần, là những cánh tay đắc lực của ông chủ. Một
người như thế phải làm hàng triệu trái tim cô nàng đổ đến rầm chứ chả
chơi. Đương nhiên, hình mẫu của mình.... hình mẫu.... Trời! Trời! Mẹ
ơi......
Thụy An chết đứng giữa hành lang, 2 cánh tay bất động, đôi
mắt mở to hết cỡ....
Từ đầu hành lang, Chấn Phong đang tiên lại, việc này chỉ xảy
ra 1 lần/tuần.
- Á...á... cậu 2 kìa....
- Đâu? Đâu?..... ối..... cậu 2 chúng mày ơi....!!!!
Từ các phòng, đám giúp việc túa ra, xếp hàng ngoài hành lang,
đầu thì cúi nhưng mắt dáo dác liếc về phía Chấn Phong. ko thay đổi, cậu
đi với 1 vẻ dửng dưng và bất cần hết mức. Đôi mắt nhìn thẳng chẳng để ý
đến ai.
- Cậu chủ!!! - Tất cả cúi đầu đồng thanh.
Những âm thanh dường như ko bay vào tai cậu 2 mà rơi luôn
xuống đất. Chấn Phong vẫn lạnh như đá bước đi, cứ như "thế giới chỉ có
riêng ta".
Bỗng, co quản gia từ đâu bước ra:
- Chúc cậu 2 một ngày vui vẻ. Bữa sáng ngon miệng chứ ạ?
Sự dịu dàng và quan tâm thường lệ của Kiều Như ko làm Phong 1
chút mảy may. Cậu vẫn bk ngang qua người Như, và ko liếc nhìn dù chỉ
1/1000s. Kiều Như lùi lại, sống lưng như có điện chạy qua. Đứng gần
Chấn PHong lúc nào cũng có cảm giác ghê sợ.
Đúng lúc này, Hải Băng quay người, bước đi, hướng về phía
phòng sinh hoạt. Trước mặt cô bé, Chấn Phong đang tiên lại.... Thụy An
nín thpwr, nuốt nước miếng nhìn cô bạn mình đang tiến gần đến chỗ cậu
2, 1 cách thản nhiên. Và......
Tất cả đám giúp việc đứng như trời chồng khi thấy Chấn Phong
và Hải Băng.... lướt qua nhau trong 1 tích tắc. Lạnh lùng. Bình thản. 2
đôi mắt vô hồn vẫn nhìn thẳng, 2 đôi chân vẫn bước.
- Lạy chúa tôi.... nó có phải là ng ko?
- Nó có biết nó vừa bước đến gần ai ko?
- Nó có điên ko?...
- Lúc nào nó chả điên...
Mấy cô giúp việc lắp bắp nói như phản ứng tự nhiên. Còn cô
quản gia thì đã kịp đưa 1 cái nhìn sắc ngọt về phía Hải Băng. Bất ngờ,
Kiều Như tiến lại, ko 1 ai đoán dk cô đang định làm j, cho đến khi cô
túm cái cô áo của Băng, giật phăng về phía trước rồi dùng hết lực đẩy
cô bé thật mạnh. Băng ko phản ứng kịp nên theo đà ngã vào ng...... Chấn
Phong!.......
Toàn thể ng giúp việc mắt chữ o, mồm chữ a. Hải Băng ngã
phịch xuống đất. Cô bé chậm rãi đứng dậy. Không thể tưởng tượng nổi
điều j sẽ xảy ra sau khi Chấn Phong bị hích mạnh vào ng. Đau ko phải
vấn đề, vấn đề là: điều cấm kị thứ 3!!!....
Chấn Phong đã dừng chân, cả dãy hành lang im thin thít, ko
một tiếng cửa quậy. Đôi mắt cậu vẫn thế, sắc mặt cũng ko 1 chút thay
đổi, trừ đôi tay.... thì đang đưa lên. hải Băng đã đứng dậy, ngước mắt
nhìn ng con trai đó, và chưa kịp ngạc nhiên vì khuôn mặt cậu ta giống
hệt Chấn Nam - dù vẫn có nét j đó khác, thì 1 bàn tay rắn như thép,
mạnh và bạo lực đã ghì lấy cổ cô bé và nhận mạnh cô bé vào tường. Mọi
việc chỉ xảy ra trong khoảnh khắc. Hải Băng ko vùng vẫy, ko kêu than,
dù bắt đầu ngạt thở. Cô be lại ngước nhìn ng con trai. 2 đôi mắt chạm
nhau - lạnh và bình thản đến khó hỉu. Đáng sợ trên cả đáng sợ, khi mà
khuôn mặt vẫn lạnh băng còn bàn tay hung bạo đang dần cướp đi mạng sống
con ng. Tay Chấn Phong vẫn ghì chặt, đôi mắt vẫn xoáy sâu vào cái nhìn
của cô bé. Khí quản bị siết chặt, Hải Băng càng ngày càng ngạt thở, 2
hàm răng nghiến lại..... Ko 1 tiếng kêu, ko 1 cái nhúc nhích, tất cả
đều hiểu, chạm vào cậu 2 chỉ có 1 con đường - chết! Trừ khi......