Băng
bước từ khu vệ sinh ra, nước từ mái tóc dài xõa ra chảy róc rách xuống
nền nhà. Thụy An đang đứng bên ngoài nhìn cô bạn trân trân, với cái vẻ
vừa sững sờ, vừa khó hiểu.
- Bạn... tự mình... đi tới đây sao?
Hải Băng nhìn Thụy An, vẫn cái nhìn-thường-thấy.
- Ko thể nào! Lúc mới đến đây mình đã mất 1 tuần để nhớ được
đường ra khu vệ sinh đấy. Mình mới chỉ dẫn bạn ra đây 1 lần vào nửa đêm
hôm qua, và lúc ấy trời tối thui mà.
Hải Băng, hoặc cố tình ko nghe, hoặc nghĩ ko có j đáng quan
tâm, cô bé quay phải, bước chậm rãi, lướt qua mặt An. Thụy An lúng túng
rồi bước theo
- Nói thật đi. Ai đó dẫn bạn ra đây phải ko? Lạy chúa Jesu.
Từ phòng ăn tới đây phải rẽ cả chục lần đấy. Này, Hải Băng à,... bạn
nói j đi chứ... này...
Thụy An cứ luôn miệng lẩm bẩm, rồi chợt nhận ra rằng mình đi
theo cô bạn nãy h, đúng đường trở về khu bếp. Dù rẽ phải, rẽ trái liên
tiếp, Hải Băng vẫn đi đều đều, chậm rãi, như 1 cái máy có lập trình.
- Thôi được rồi. An cứ coi như IQ cửa bạn vượt mức bình
thường vậy. Bạn có thấy khu nhà này như một cái mê cung lớn ko? Mình ko
thể tưởng tượng nổi người ta đã thiết kế và xây dựng nó ntn đấy. Mình
từng được xem bản đồ rồi (thực ra là nhìn trộm trong phòng cậu 3 ý). Từ
cổng vào là đại sảnh, khuôn viên dẫn 1 hành lang dài tới phòng khách.
từ phòng khách dẫn ra 3 hành lang dài nữa tới 3 khu vực. Khu giữa, khu
A và khu B. Trên bản đồ là 3 khu, nhưng thực tế cả 3 lại thông nhau
bằng những hành lang dài và chằng chịt, chạy loanh quanh 1 phát là lạc
như chơi. Chỗ tụi mình là khu A, có khu bếp, phòng ăn, khu sinh hoạt và
nghỉ ngơi của người làm. Khu giữa có rất nhiều phòng. Đi trên hành lang
thấy giống như khách sạn á. Nhưng có 3 phòng lớn nhất dành cho 3 cậu
chủ nằm trên 3 dãy hành lang khác nhau. Còn khu B là... là... Mà thôi,
bạn ko biết thì hơn. Sơ sơ thì thế nhưng để đi hết cả 3 khu cũng đến
hết ngày đấy. Nói vậy nhưng 4 năm qua An cũng mới chỉ luẩn quẩn ở khu
A, Thỉnh thoảng mới bước qua khu giữa........ Nghe cũng hơi hơi nhàm
chán nhỉ? Nhưng rồi bạn cũng sẽ thấy, sống ở đây ko hề nhàm chán đâu.
Nếu ko có được sự che chở từ 1 trong 3 ông hoàng nhà này - mà thực ra
chỉ có thể từ cậu 3 - thì.... cái khu biệt thự này sẽ trở thành ĐỊA
NGỤC TRẦN GIAN ngay thôi! Nếu được ước, mình sẽ ước ngày ấy ko bước
chân đến đây.....
Hải Băng chợt dừng chân... Đằng sau, An đang cười ... và 1
giọt nước mắt chảy dài xuống má.
- Sao... ko... ra khỏi đây? - Giọng Hải Băng lại cất lên,
thật hiếm khi nghe thấy. Cô bé ko hỏi tại sao lại là địa ngục trần
gian, không hỏi tại sao lại đồng ý đến. Cũng ko hỏi tại sao chịu khổ
vậy mà vẫn cười nhiều được thế!? Thật là khó để hiểu trong đầu cô bé
nghĩ j, thật khó!!!
- Rốt cuộc cũng chịu mở miệng ra đấy à? Đã vào đây làm việc
thì mãi mãi... ko được đặt chân... ra thế giới bên ngoài nữa... cho
đến... khi chết.
Hải Băng quay đầu nhìn An, ko ngạc nhiên, ko thắc mắc. Cái
nhìn ấy vẫn bình thản vậy, nhưng vẻ như muốn hỏi 1 điều.
- Mình hiểu mà. Bạn đang nghĩ nếu vậy tại sao ở đây toàn
những người trẻ phải ko? Trước lúc mình biết được điều đó mình cũng đã
nghĩ nát óc ra là đáng nhẽ phải có những người lớn tuổi đã làm ở đây từ
lúc khu biệt thự mới xây chứ. Nhưng mình đã tìm ra lời đáp rồi. - Thụy
An chợt cười. - đơn giản là đến khi ko làm việc nhanh nhẹn được nữa, sẽ
có người mới được đưa vào ở lứa tuổi 10 hay 11. Còn những người cũ
thì... "được làm mồi" cho Tử Thần!!!!
Lời An vừa dứt, cánh cửa lớn phía trước chợt mở ra. 1 cô giúp
việc bước tới với cái nhìn khó chịu. Cô ta lại gần Hải Băng, tia 1 lượt
từ đầu xuống chân, rồi bất ngờ ném cả cái khay đựng đồ vào người cô bé.
- Bao nhiêu việc mà mày lại chạy đi đâu thế?
Chiếc khay rơi loảng xoảng xuống đất, Hải Băng cúi nhặt, ko
nói j. Thụy An lên tiếng:
- Đầu dơ quá nên bạn ấy...
- Mày im đi. Chị có hỏi đến mày đâu... Phần bữa sáng đang
trong bếp ấy.
Ăn nhanh rồi còn làm việc.
- E biết rồi... Băng, tụi mình...
- Mình mày thôi, nó ko có phần. Mới sáng con điên nào đã chõ
mũi vào bàn ăn của cậu chủ hả?
Cô giúp việc quay sang nhìn Hải Băng:
- Nhét no bụng rồi thì lo mà làm việc. Đi xách nước rồi lau
dọn đi.
Cô ta quay quắt trở lại, chuẩn bị đi báo cáo thành tích với
quản gia.
- Sao bạn ko nói j? Chẳng phải cậu 3 bảo bạn ko cần làm việc
sao?... bạn ko có miệng ak? ... Mà thôi, nói với bạn thà nói với đầu
gối còn hơn. Nếu ko muốn bám lấy cậu 3 để được hưởng đặc quyền thì quên
hết những j An nói ban nãy và hãy chăm chỉ làm việc, cầu hai chữ bình
yên đi!... Để mình chỉ cho bạn đường đến bể nước.......
.Hơn 11h trưa....
- Đọc thực đơn trưa nay đi.
- Khoai tây chiên bơ, gà rooti, gà ram mặn, bò cuốn sate, bò
bít tết, cua lột chiên, salat cải, hủ tiếu vang,...
- Bít tết, bò khai vị. Nhanh tay lên!!!!.......
..... Tít ...tít...tít...
Cô quản gia nhấn nút nghe trên bộ đàm được nối bằng sóng từ
với hệ thống an ninh chính.
- Kiều Như, bữa trưa thế nào rồi?
- Sắp xong rồi, cậu ba.
- Ta hơi mệt nên sẽ ko xuống. E cho người mang vào phòng cho
ta.
- Vang. E sẽ mang đến.
- Ko cần đâu. Bảo cô bé mới đến ấy!
- Sao ạ?
- Ta ko muốn nhắc lại lần 2. Đừng làm ta khó chịu.
- Em... biết rồi...
Tắt bộ đàm, 2 má cô quản gia nóng bừng. Mọi người có vẻ chú ý
làm Như càng khó chịu.
- Làm việc đi!!!
Đúng lúc đó, Hải Băng đang bê cả khay cốc thủy tinh ra. Kiều
Như muốn trút giận nên dùng cả 2 tay xô cô bé chúi vào cạnh bàn. Hải
Băng mất đà, nghiêng người, làm cốc rơi loảng xoảng....
- Mày đi đứng thế ak!!! Thấy tao phải tránh ra chứ!!!
Mấy cô giúp việc liếc nhìn nhau...rồi lại tiếp tục công
việc...
...
12h trưa... Cô quản gia bước đi trên hành lang, vừa đi vừa
lấy hộp trang điểm thoa phấn nhẹ trên gò má... Theo sau là Hải Băng,
tay bê 1 khay đồ ăn lớn.
Cửa phòng 102 kẹt mở... Kiều Như quay người đỡ lấy khay thức
ăn rồi ra hiệu cho Hải Băng cùng vào. Chấn Nam đang ngồi đọc sách trong
phòng đọc, dưới ánh đèn vàng và tĩnh mịch. Nghe tiếng động, cậu liếc
măt lên...
- E xin lỗi vì ko gõ cửa, ko khóa nên em...
- Ko sao. Ta đã để cửa chờ... nhưng, ko phải chờ em!
Đúng lúc Hải Băng bước vào, ngay phía sau cô quản gia. Cô bé
còn mải nhìn căn phòng, rộng và đầy đủ như khách sạn 5 sao. Kiều Như
hơi bối rối:
- Thực... ra... là e sợ cô bé ko tìm được đường đến đây nên
đã dẫn đi. Đồ ăn cũng nhiều nên e bê hộ...
Kiều Như quay người, bước đến, đặt khay đồ ăn lên bàn khách
rồi quay trở lại phòng đọc phía trong.
- Chúc cậu chủ ngon miêng - nhỏ nhìn sang Hải Băng - đây là
quy định, e cúi xuống và chúc cậu chủ đi!
Hải Băng khẽ liếc về phía Chấn Nam, trong khoảnh khắc... rồi
tiếp tục ngẩng nhìn miết lên trên trần nhà,nó được chạm khắc vô cùng
tinh xảo.
Kiều Như nhíu mày - Cô bé này...
- Ko sao. Ta đã nói cô bé ko phải người làm... được rồi, e về
đi, ta sẽ ăn sau...
- Dạ! .... vậy tụi em...
- Ko! Mình e thôi, cô bé đó ở lại!
- Nhưng......
- Ta sẽ cho người đưa cô bé về..... Đừng nói thêm nữa!
Với cái giọng nhẹ nhàng nhưng đầy quyền lực đó, Như đành cúi
đầu, rồi quay người bước ra ngoài, dù ko mấy vui vẻ.
- Em thấy... thoải mái ko?.... Đừng nhìn nữa!
Hải Băng lại liếc mắt nhìn người con trai ấy, bình thản và
lặng yên. Chấn Nam dựa lưng vào ghế, vẫn nhìn chăm chăm vào đôi mắt đó,
lạnh và trong veo.
- Lại gần đây! ....Mệnh lệnh!
Chân bước đến nhưng mắt lơ đễnh nhìn phía khác, có lẽ cô bé
cũng biết người con trai kia đang nhìn mình ko dứt.
- Em... ghét ta sao?
Cô bé khẽ lắc đầu.
- E sẽ ở đây, ko phải ngày 1 ngày 2, nên ta hi vọng, e sẽ cảm
thấy thoải mái... Ta sẽ ko hỏi về quá khứ của e. Ta chỉ muốn biết...
tên em...?
1 thoáng im lặng, Chấn Nam bỗng ngồi thẳng dậy, với lấy cây
bút và mảnh giấy. Cậu viết lên rồi đẩy lại trước mặt cô bé kia. Băng
liếc nhìn tờ giấy ngắn gọn: "Chấn Nam - 19t"
1 chốc... cô bé cũng với lấy cây bút, cúi người viết j đó
thật chậm. Chấn Nam kéo mảnh giấy lại, cũng ngắn gọn..." Hải Băng- 14".
Chấn Nam khẽ mỉm cười.
- Tên e dẹp như... e vậy. Cảm giác... thật lạnh
-...
- E ko phải người làm nhưng ta muốn e ở cùng họ... sẽ dễ chịu
và đỡ buồn hơn... Mọi người... đều tốt phải ko?....
-....
- Ta rất bận… Ko thường xuyên đến gặp e được. Nhưng nếu thấy
buồn.... hãy đến phòng ta.
-.....
- E.... ko muốn mở lời... hay... ko thik nói chuyện với ta?
Băng vẫn câm lặng, cũng ko nhìn vào người con trai đối diện.
Đôi mắt vẫn vô cảm nhìn chỗ khác, Nhưng thực sự, có j đó đang le lói
trong tim cô bé... Giữa căn phòng lặng yên và rộng thênh... chỉ có ánh
đèn vàng tỏa ra nơi bàn đọc... chỉ 1 người con trai đang ngồi đó... và
giọng nói trầm.... thật ấm...
Chấn Nam từ từ cúi xuống, gối đầu lên bàn tay đặt trên quyên
sách dày... Cậu nhắm nghiền mắt lại....
- Lúc này... ta hơi mệt và thật... chẳng muốn nói thêm j với
người ko thèm trả lời ta... E... có thể đi...
Hải Băng quay người, chậm rãi bước, ko thấy có lỗi dù đã để
người con trai ấy độc thoại. Người quản lí của Chấn Nam từ đâu đó bước
ra, ngay khi Hải Băng bước chân ra khỏi phòng.
- Quan tâm tới con bé đó ko phải ý hay! Cậu chủ!
Chấn Nam vẫn gục đầu dưới bàn
- Đi theo và đưa cô bé về tận nơi. Ta ko muốn tranh cãi lúc
này.
- Ý định của ông chủ rõ ràng rồi. Cậu chủ biết thân với con
bé đó sẽ bất lợi thế nào. Chính cậu cả cũng....
- Thôi đi!
Người quản lí quay đi, thở dài 1 tiếng rồi bước ra khỏi
phòng. Cậu ta chạy theo đường về khu A, mắt ráo riết lần theo dấu cô bé
kì lạ mới đến. Và cậu giật mình khi nhận ra, cô bé đã đi đúng đường về,
chỉ cần rẽ qua 1 hành lang nữa là đến phòng ăn. Cô bé, chân vẫn đều đều
bước, mái tóc dài đưa nhè nhẹ qua mỗi bước chân.
- Được cậu 3 quan tâm cũng đừng có kiêu ngạo thế!
Hải Băng chợt dừng chân, 1 dây thần kinh nào đó vừa phát tín
hiệu.
- Ít nhất cũng nên trả lời khi cậu 3 nói chuyện, ko đến
nỗi... nhóc bị câm phải ko?
Hải Băng từ từ quay đầu lại, từ từ ngước cánh mắt về phía
quản lí của Chấn Nam. Cái nhìn đó làm quản lí chợt khựng lại, những
ngón tay như muốn tê dại:
- Lắng nghe.... cũng là.... đối thoại!!!
Vẫn cái cách chậm rãi và khẽ khàng ấy, mỗi tiếng cô bé thốt
ra làm người quản lí cảm giác như có dòng điện nhẹ chạy qua mỗi đốt
tay. Đôi mắt cậu nhìn ko chớp... và phải mất 1 lúc các giác quan mới
định thần lại dk.... Hải Băng về khu A. Mở cách cửa phòng bếp, hơn 20
người giúp việc đang ăn trưa vui vẻ quanh 1 chiếc bàn dài. Cô quản gia
ngồi ngay ghế đầu. Hải Băng bk vào , mọi người chợt im bặt, ánh mắt dồn
về phía Kiều Như.
- Lại đây ăn cơm cùng đi!- Như lên tiếng làm rất nhìu con mắt
trợn tròn...
Hải Băng bk lại gần....
Phặc.... cheng....eng....
Kiều Như hất tay, bát cơm đầy nguyên văng xuống đất, đổ tung
tóe. Hải Băng dừng chân.
- Xin lỗi. Nhưng bàn ăn hết chỗ rồi. E ngồi tạm xuống dưới
sàn ăn cùng mọi người nhé!
Mấy cô giúp việc khúc khích cười. Thụy An ái ngại cúi xuống
ăn tiếp. Hải Băng vẫn đứng đó, măt nhìn cô quản gia, bình thản,ko có ý
chống đối hay phục tùng.
- Sao? Chê cơm chay ak? - Kiều Như tiếp tục hất tay vứt phăng
đống xương mới ăn xuống đất. - Thế này chắc dk rồi chứ? Ở nhà này, cho
chó ăn cùng phòng với chủ là cưng chiều quá rồi.
Mấy người giúp việc tiếp tục ăn, nhìn nhau khoái trá. Kiều
Như mỉm cười “ thân thiện” quay sang nhìn Hải Băng
- Ko ăn sao? Thì ra chó ko hiểu tiếng người.
Có tiếng cười to hơn phát ra.... Hải Băng vẫn chẳng tỏ vẻ như
mình bị xúc phạm, dửng dưng quay đi...
Mặt cô quản gia tối sầm lại..
- Đứng đó! Ko ăn thì quay lại mà nhìn bọn tao ăn. Mày có tin
mày bk thêm bk nữa tao sẽ chặt chân mày ko? Cả con bạn lắm mồm cùng
giường với mày nữa!!
Thụy An suýt nghẹn họng, ngẩng lên nhìn cô bạn. Băng từ từ
quay lại... và đứng đó cho đến khi bữa trưa kết thúc. Kiều Như ăn với 1
tậm trang hoan hỉ vô cùng.