Bạn
là người mới hả?
-...
- Nè, thay bằng nhìn mình bằng cái vẻ ngây ngô đó, tại sao
bạn ko nói j đi hả? Mình tên Thụy An, chị Như bảo từ giờ bạn sẽ ngủ
chung giường với mình, vì thế nên tụi mình kết thân nhé.
- ...
- Mà bạn phải lau khô đầu và thay quần áo thì mới đk vào ngủ
đấy. Ướt rượt thế này... À, nếu ko có thì mình cho mượn tạm quần áo nhé!
-...
- Mà bạn tên j?... Sao cứ im lặng hoài vậy? ko nói được hay
ghét mình? Thụy An thở dài 1 tiếng chán nản, toan quay đi thì chợt
khựng lại bởi tiếng nói phát ra. Cảm giác phải đk suy nghĩ rất lâu, cảm
giác như bất cần cái vô hình của thời gian... Tựa hồ...tiếng đàn phong
phanh xuyên qua màn mưa...
- Hải Băng!!!
Khẽ khàng... trong veo...nhẹ như sương sớm.Tiếng nói làm Thụy
An tim ngừng 1 nhịp.
- Bạn... tên... Hải Băng?... hì, hay thế, Hải Băng nghĩa là
'biển lạnh' phải ko?
An ghé mặt lại gần cô bé, ngón tay vuốt những sợi tóc mái
sang bên, chăm chú nhìn.
-... Mắt trong veo như biển, mái tóc dài như sóng và giọng
nói nhẹ như sương. Bạn... xinh... quá. Nếu An là con trai thì cũng mê
bạn đến chết mất thôi. hihihi....
An ghé tai cô bé mới đến thầm thì:
- Chị Như ghen với bạn đấy. Chị ta giỏi giang nhưng xấu tính
lắm. Cậu 3 thân thiện với mọi người, nhưng chuyện khoác áo cho người
lạnh thì zero nhé. Nếu cậu lấy long được cậu ba thì chị Như sẽ điên lên
lồng lộn cho mà coi...Nhưng dù sao ở cái nhà này tốt nhất nên theo ý
chị ta nếu muốn sống bình yên. Còn nữa, bạn phải biết cái biệt thự hơn
1000m2 này có 3 ông hoàng đẹp trai mà bất kì kẻ nào cũng phải phục
tùng:Cậu cả Lâm Chấn Khang, cậu 2 Lâm Chấn Phong, và cậu 3 Lâm Chấn
Nam. Hơn hết, có 3 điều cấm kị bạn cần nắm rõ: ve vãn cậu 3 trước mặt
chị Như, làm phật ý cậu cả và... chạm vào người cậu 2. Nếu phạm phải 1
trong 3 điều theo cách này hay cách khác, bạn sẽ sống ko = chết!!!
An hất tóc, đủng đỉnh quay đi, chẳng cần biết cô bạn kia lo
lắng hay ngạc nhiên,
- Đừng nghĩ An nhiều chuyện. An muốn tốt cho bạn thôi. Ở cái
chốn địa ngục này giúp đỡ nhau là tốt mà.
An đi rồi, cô bé kia vẫn đứng đó. Và tuyệt nhiên ko 1 chút vẻ
quan tâm, ngạc nhiên hay sợ hãi. Lặng yên. Suy nghĩ điều j thì chỉ có
cô bé biết.
Hơn 5h sáng.
- Mấy h rồi mà mày còn ngủ? Chây lười thế ak.
Hải Băng giật mình tỉnh giấc sau tiếng **** the thé của 1 cô
giúp việc. Băng đứng dậy, dụi mắt.
Bộp! Cả bộ đồ lằm bếp bay thẳng lên đầu cô bé 14t.
- Mặc vào rồi ra làm việc đi!
Giọng nói chanh chua của cô giúp việc chẳng làm Băng khó
chịu. Cô bé cầm lấy bộ đồ giúp việc lên, chợt nhận ra nó lấm lem rất
nhiều vết mực. Chắc là có người bày trò. Băng ko quan tâm, chậm rãi đi
thay đồ.
- Gần 7h rồi. Nhanh lên nào.
- Yến! Món salad xong chưa? Mang ra đi!
- Dạ! Xong rồi chị.
- Nhanh lên! Đổ nước thừa trên kệ đi! Gớm quá!
- Vâng!
Phặc - Oái - àooo.....
Nửa chậu nước đục ngầu hắt lên người Hải Băng, cô bé đang tỉ
mẩn lau chén đĩa.
- Oh! Chị ko may. Ráng chịu nhe em.
An cùng lúc chạy lại, vẻ khó chiu,:
- Thế này mà ko may j. Đường thì rộng thênh thang thế này. Cố
tình thì chị nhận quách cho nhanh.
- Im đi con ranh. Chuyện mày à? - Qua sang cô nạn nhân - Còn
mỗi bộ đồ này thôi nên em ráng mặc đến tối giặt nha. Lần sau thì phải
tránh đi lúc chị qua đấy!
Cô giúp việc quay đi, liếc nhìn Kiều Như vẻ lập được công
lớn. Như khẽ cười...
Hải Băng chẳng cần nghĩ xem người ta có phải cố tình hay ko,
lại tiếp tục lau chến đĩa.
- Cậu chủ! Chúc 1 buổi sáng tốt lành!
Cả dãy người giúp việc đồng loạt cúi xuống khi Chấn Nam bước
vào phòng ăn. Chỉ có Hải Băng chẳng hiểu j cứ đứng thẳng vẻ ngơ ngác.
- Ko cần giữ phép đâu. Chúc các e một buổi sáng tốt lành.
Chấn Nam nở 1 nụ cười thân thiện, chợt liếc nhìn cô bé cuối
hàng, mỉm cười. Hải Băng gặp ánh mắt dịu dàng ấy lập tức cúi mặt xuống.
- Cậy 3 lúc nào cũng lịch sự thế đấy! - Thụy An đứng cạnh khẽ
đẩy tay cô bạn. - Ở đây thì nhiều nàng chết mê chết mệt. Khổ... nhưng
An lại dính phải tình yêu sét đánh với người khác mới chết chứ... Mà
bạn có choáng ko? Mỗi bữa sáng mà làm thức ăn như cho cả tuần thế đấy.
Chỗ này chỉ cho 3 ông hoàng dùng thôi. Thực ra thường chỉ có mỗi cậu 3
ăn sáng, cậu cả thì hiếm còn cậu 2 thì tuyệt nhiên ko.
Kettt.... cánh cửa phòng ăn mở ra. Chấn Khang bước vào, vẻ
ngông nghênh, cởi trần, tay cầm chiếc áo sơ mi đen.
- Cậu chủ! Chúc 1 buổi sáng tốt lành!
- Sáng nào cũng 1 điệu đưa ma. Mấy người ko thấy nhức tai à?
Chấn Khang lại chỗ bàn ăn, vứt bộp chiếc áo xuống ghế, nhìn
cậu e đang chuẩn bị ăn sáng.
- Thằng Phi Long đang đau đầu vì vụ Zack Cơ đấy. Anh định
chơi nó 1 vố.
- Ba đã bảo ko được gây chuyện lúc ông vắng mặt, nên a thôi
đi.
- Mày thích dạy đời a từ lúc nào thế hả?
Sau cái nguýt dài khó chịu, Chấn Khang dửng dưng lấy miếng
sanwich ăn, vừa ăn vừa đi khỏi bàn. Dừng chân trước dãy người làm, cậu
liếc ngang, mắt tia đến chỗ Hải Băng, Chấn Khang chợt ... nhếch mép
cười...
Cánh cửa khép lại, Chấn Nam bỏ dao và dĩa xuống, thở 1 tiếng
dài.
- Nếu ông chủ biết cậu cả gây chuyện ở ngoài sẽ ko vui đâu. -
cô quản gia lên tiếng.
- Anh cả sẽ tự biết cách để ko đi quá đà
Chấn Nam dùng giấy lau miệng, nhìn ra chỗ người giúp việc.
- E lại đây đi!!
1 câu mệnh lệnh nhẹ nhàng, Kiều Như lập tức bước đến.
- Có chuyện j mà...
- Ta ko bảo e. Là cô bé ấy!
Ngón tay Chấn Nam hướng thẳng đến chỗ Hải Băng. Số người giúp
việc còn lại trợn mắt quay sang nhìn. Còn Kiều Như thì đơ hình, mặt
nóng ran... Băng bước lại, vẻ mặt ko thay đổi.
- E ko cần làm việc đâu. - Ngón tay Chấn Nam vuốt nhẹ trên
vạt áo loang bẩn, mắt chăm chăm nhìn cô bé.
- E ngồi xuống đi!
- Cậu 3! Ko được!
- Nó là giúp việc mà!
- Như vậy là trái quy định ạ!
Đám người làm nhao lên, chỉ có Kiều Như mím chặt môi, vẻ mặt
tức tối hiện rõ. Vẫn cái cách nhẹ nhàng ấy, Chấn Nam quay sang:
- Các e có ý kiến j với điều ta muốn sao?... Kiều Như...cả e
cũng...
- Dạ ko. Quy định là do 3 cậu chủ đặt ra mà. Mấy đứa này! -
Như bỗng găt lên. - Quá vô phép rồi đấy.
Chấn Nam lại tiếp tục nhìn cô bé mới đến.
- Còn e? Cũng muốn chống đối lời ta phải ko?
Hải Băng nhìn cậu 3, rồi lại nhìn bàn ăn thịnh soạn. Bụng cô
bé đói meo từ tối hôm qua. Thế là khỏi cần suy nghĩ thêm, Hải Băng kéo
ghế ngồi xuống. Bằng vẻ chậm rải hết mức có thể, cô bé cầm từng miếng
sanwich và xúc xích lên ăn.Đám người làm cứ cắn răng lườm nguýt, bực
bội. Chỉ riêng Thụy An thích thú nhìn cô quản gia. Mặt cô đang tím tái,
lồng lộn mà vẫn phải giả vờ như ko. Đã 5 năm làm việc ở đây, chưa bao
giờ xảy ra chuyện cậu 3 cho người giúp việc ngồi ăn cùng, kể cả quản
gia.
Chấn Nam chống tay, nhìn cô bé kia với 1 vẻ kiên nhẫn hết
sức. Chính cậu cũng ko rõ điều j làm mình cuốn hút đến vậy. Vì khuôn
mặt thánh thiện tựa mặt trăng? Hay vì vẻ khó hiểu trong đôi mắt ấy?
Chấn Nam đang đi tìm câu trả lời... “Say” ư???
Nam đẩy cốc sữa lại trước mặt Hải Băng. Cô bé 1s liếc nhanh
người con trai ấy, liền bưng cốc sữa lên, uống hết 1 nửa. Xong, Băng
quệt miệng, đẩy ghế đứng dậy.
- E ăn hết chỗ này cũng ko ai trách đâu!
Băng cúi xuống, lắc đầu khe khẽ. Chấn Nam chợt cười, cũng đẩy
ghế đứng dậy theo.
- Có vẻ như e ko thích nói chuyện. E làm ta khó chịu đấy!
Nam tiến thêm 1 bước, rồi từ từ cúi xuống, ghé vào tai cô bé.
- Lúc nào mệt hãy đến phòng ta!
Ko nói thêm 1 câu nào nữa, Chấn Nam cứ thế bước đi luôn, ra
khỏi phòng ăn, vẫn cái cách vô cùng lịch sự. Băng nhìn theo cậu chủ,
ánh mắt vẫn ko 1 gợn cảm xúc.
Àooo .....
Cả cốc sữa dội thẳng lên đầu Hải Băng. Cô bé từ từ quay người
lại... Kiều Như đang đứng đó, 2 bàn tay nắm chặt, đôi mắt như muốn bốc
lửa.
- Con ranh này!!! Tao đã nói với mày thế nào???...
Hải Băng ngước mắt nhìn cô quản gia. Cái nhìn ko phải thách
thức, ko phải sợ hãi ... mà là.... 1 cái nhìn....bình thản. Điều đó
càng làm như muốn điên hơn. Nhỏ xông đến, 2 bàn tay tú cả mớ tóc của
Hải Băng giật mạnh.
- Mày nhìn tao như thế là sao hả? Con ranh này! Con ranh này!
Băng ko chống cự, nhắm nghiền mắt chịu đựng. Đám người làm
cười khẩy. Thụy An quay đi, ko thể giúp j hơn. Vẫn túm chặt tóc Băng,
cô quản gia nghiến răng rít lên:
- Mày nghĩ mày là cái thá j? Một con chó được rước từ cống
rãnh nào lên. Trông mày ko hơn j 1 con chó! Vểnh lỗ tai lên mà nghe cho
rõ, mày có mắc chứng hoang tưởng thì cũng đừng có mơ có được cậu 3 của
tao. Vắt mũi chưa sạch mà dám bỏ ngoài tai lời chị đây hả? Lần này là
cảnh cáo, có lần sau thì mày ko còn nguyện vẹn đâu! Con ranh!
Kiều Như xô nhào cô bé xuống đất, phủi tay như vừa chạm vào
thứ j nhơ nhuốc lắm. Nhỏ nhếch mép cười, quay đi... rồi chợt dừng chân,
hơi quay đầu lại
- Các e... Con điên này có bị câm ko nhỉ?
Cả đám người làm cười rộ lên, Như cũng hơi mỉm cười thích
thú, toan đi tiếp...
- Cứ ko nói chuyện... là câm sao?
Tiếng cười chợt im bặt, tim Như sững lại... Nhỏ quay đầu
nhìn... cô bé kia đang nhìn thẳng vào nhỏ, vẫn cái ánh mắt ấy... bình
thản đến khó hiểu..
Hai bàn tay Như run lên khe khẽ...
- Xin lỗi. An chẳng giúp j được cho bạn. An mà mở miệng nói
đỡ chắc cũng bị chị Như xé xác quá... Bạn định cứ nhẫn nhịn thế này đấy
à?
-....
- Thấy lúc bạn mở miệng ra ko? Chị Như sock lắm. Cậu 3 mà
biết được chị Như đối xử với bạn thế này thì chị ta chết chắc... Ui
trời ơi, đầu tóc bạn thế này có như con ngớ ngẩn ko cơ chứ...Ê, nãy h
bạn có nghe mình nói j ko vậy?
Hải Băng vẫn ngồi bệt dưới đất, ko để ý lời cô bạn nói. Cô bé
chợt nâng đuôi tóc lên, quệt qua đầu lưỡi...Thụy An ngớ người ra chẳng
hiểu j. 1 lát im lặng, Băng bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt như muốn cười:
- Ngọt quá!
Suýt nữa An ngã rầm xuống đất.
- Cả cốc sữa đổ lên đầu mà bạn vẫn vui quá nhỉ. Con người kì
lạ! Con người khó hiểu! Bạn ngồi đó mà chơi cho mát... mặc bạn luôn đấy.
Nói rồi An đủng đỉnh quay đi.
Trong phòng bếp
-Chị... chị... nghe nó nói ko...?
- Êm như ru nhỉ? Tao bắt đầu có thiện ý với con bé rồi đấy
- Điên hả? Con cáo già đội lốt cừu non ấy, nó giả bộ thôi.
Giả bộ hiền lành. Giả bộ ngây thơ.
- Nhưng đâu thể phủng nhận... là... nó ...cũng xinh
- Tức là mày theo nó, chống lại chị Như?
- Chúng mày rỗi việc đấy à? Bàn j...
- Im hết đi! - Giọng cô quản gia gắt lên khó chịu.
- Em... em xin lỗi...
- E xin lỗi....
Kiều Như đứng quanh tay, dựa vào thành tủ, vẻ đăm chiêu:
- Dù sao cái vẻ vờ vịt của nó cũng rất dễ lừa phỉnh người
khác. Trong khi cậu 3 thì rất thương người, lại tốt tính, cậu cả thì
ham thứ lạ... rốt cuộc...
- Cậu 2 thì sao ak?
- Đồ ngu!!! Với cậu 2 thì có 10 đứa như nó cũng chẳng thay
đổi được j.
- Có vẻ như con bé đó phớt lờ lời cảnh báo của chị.
- Đơn giản vì nó ý thức được cậu 3 đang chú ý tới nó. Các e
cứ xử xự thật “tốt” cho chị, chị ko tin nó chịu đựng nổi 1 tuần.
- Nhưng nhỡ cậu 3 biết...
- Nếu con điên đó hé răng nửa lời, chị sẽ cho nó mất lưỡi.
- Thực ra vấn đề ko hẳn ở chỗ nó ve vãn cậu 3 mà cả cậu 3
cũng quan tâm tới nó... Nên e nghĩ nếu làm cho cậu 3 ghét nó được thì
tốt
- Làm cậu 3 ghét nó?...Hì... E ngày càng thông minh đấy, Ly
ạ... Nhưng nói đến các ông hoàng đẹp trai của chúng ta, chị nghĩ đến 1
điều thú vị hơn nhiều... mấy đứa nghĩ sao về điều cấm kị thứ 3 trong
khu biệt thự này?....
Cô quản gia khẽ nhếch mày, cười......