Mối
tình đầu
ơi cháu gửi tiền..
-để đó e trả, sáng nay a chiêu đãi rùi mà, giờ e chiêu đãi
-ẹc, thôi, mai đến lượt em, hôm nay a rủ e đi mà
bé ậm ừ rồi cũng thôi.. ra cổng chợ lấy xe xong.. lại đưa bé
về trong lòng đầy tiếc nuối
-ngày mai a lại đón e đi học nhớ..
-thôi thế khổ a ra, đi xuống đón e xong lại vòng ngược lại đi
lên trường
-ko sao mà, chỉ cần được đi vs e thui
bé không nói j, đấy cứ mỗi lần mà nói mấy câu tán tỉnh là lại
im luôn hoặc lái sang chuyện khác, chứ chẳng để e đả động chém gió thêm
tí j, khổ thế chứ
-cảm ơn anh nhé, hôm nay đi chơi vs anh em vui lắm
-đã bảo rùi mà, chỉ cần em thích thì ngày nào a cũng đón e đi
được
-đúng là lẻo mép mà, con trai gì mà nịnh ghê thế
-nói thật lại bảo người ta nịnh
-thôi a xuống đây thôi, gần nhà quá hàng xóm nhìn thấy bih
-uhm.. thê a về nhé, mai a đón, em nhớ ăn cơm đừng bỏ bữa
đấy, học xong đi ngủ sớm mà giũ gìn sk, thế mới mau nhớn, ko đánh nhau
vs a lại thua lại bị cù đấy, hehe
-vâng, em sẽ giữ sức khỏe để hôm nào e trả thù, kaka..thôi a
về đi nhé
đứng đợi bé đi hẳn vào trong nhà em mới quay đầu xe ra về..
đang vi vu thì chợt cái T ở đâu xuất hiện, như sát thủ, đi xe
máy, atilla hẳn hoi nhá chắc nhà có điều kiện, còn e đạp xe đạp, nản éo
thể tả
-a có việc này à, thế mà k rủ e e đi cùng với
-ờ ờ thì a..
-thôi em về trước đây.. chào a.. rồi vít ga đi mất
đúng là họa vô đơn chí, đen, chắc nó theo dõi 1 lúc rồi..
thôi kệ, chả sao.. rồi em về nhà..
Chương 9
6h30 sáng hôm sau:
-êu ơi, lần nào cũng đúng giờ ghê nhỉ.. anh cứ thế này chắc
ko mất việc tài xế đâu, hehe
-ờ bình thường a toàn ở nhà đợi thằng H qua đón rồi đi học,
nhưng mà nó chả baoh chiêu đãi a ăn sáng cả, nên a ko thèm đi vs nó
nữa, đi với em hn còn có người trả tiền chứ
-ồ vô tư đi.. hôm nay mẹ nấu mà e ko ăn để đi ăn sáng với anh
đấy
vinh dự chưa, hạnh phúc quá đi mất thôi.. bé cứ mở đường thế
này mà sao ngu ngơ chả biết dấn đến mạnh hơn nữa j cả, cứ ẫm ừ, đúng là
trẻ con quá đi mà e cười không nói j.. hôm nay trời mát, bình thường
mọi hôm giờ này đã có nắng mới rồi, nhưng hôm nay chả có, không khí
thoáng đãng mát mẻ vô cùng.. tâm trạng con người ta bị ảnh hưởng nên
cũng vui vẻ thoải mái hơn hay sao ấy.. hôm nay bé mặc áo đồng phục, để
buông nút áo trên cùng, cái quần bò bó sát ôm lấy đôi chân..đeo đôi
giày thể thao màu hồng nhạt, đội 1 cái mũ lưỡi chai màu xanh.. vẫn cái
phong cách rất đơn giản ấy nhưng sao e thấy thích thế.. ngắm bé mãi ntn
cũng được em lai bé đi, tai lắng nghe những câu chuyện xung quanh bé..
bé kể lung tung cả.. đang từ chuyện ờ nhà bố mẹ mắng anh trai lại xoay
ngang chuyện bộ phim hàn quốc có cái anh đẹp trai j đó ( nói đến phim
hàn thì e chịu chả biết j, vì k baoh xem.. còn bé thì ngược lai, bé
thích xem phim hàn lắm, có lẽ vì lắm anh đẹp trai, hic) , rồi chuyện
trường lớp, chuyện con bé Mai bạn thân rủ đi chợ mua đồ.. hic em nghe
câu được câu không.phần vì sáng ra đường đông ngta đi làm nhiều nên
phải để ý đi, phần vì những câu chuyện của bé nối tiếp nhau nhưng
chuyện trước chả liên quan đến chuyện sau j cả nên cũng chêm vào vài
câu thôi.. nhưng e thấy hôm nay bé rất vui.. cười nói suốt : ước chi
thời gian có ngừng trôi để e đc giữ mãi những giờ phút ấy. để em luôn
đc thấy bé vui vẻ và thánh thiện đến thế...........
-cô ơi cho cháu 2 bánh mỳ lá ngải
-cho cháu thêm luôn 2 cốc sữa đậu
-đây đây, cứ từ từ cô làm cho, ngồi xuống đợi cô chút.. tiếng
cô bán hàng ngọt như mía lùi
-à anh này, mẹ e là giáo viên nên trên trường cũng nhiều
người quen lắm.. mẹ e nhờ người để ý e suốt nên em k muốn ai khoe mẹ là
e hay đi vs anh đâu
-hic, thì cũng chỉ đi học với đi về cũng e thôi mà..
-nhưng mẹ e mà biết thế nào cũng suy diễn này nọ rồi cấm đoán
linh tinh, cho nên giờ cẩn thận chút ( cứ như là đã yêu rồi đấy )
-ùa a biết rồi.. khi nào muốn gặp em quá thì a biết làm sao..
e nói giọng buồn buồn thấy tủi thân ghê lắm í
-eo ơi, ngày nào chả nhìn thấy trên trường, chỉ là ko tới gần
nói chuyện thôi chứ có phải k đc nhìn đâu
-nhưng a muốn gặp để đánh nhau vs em
-thích đnáh nhau k? e đánh a 1 trận bih.. ùa đc rồi thì e chỉ
nhắc trước như thế thui chứ em có bảo k gặp k nc nữa đâu, a gà quá
mặt em dài thượt, buồn thiu.. nhưng đánh nín lặng vì ko biết
phải nói sao.. ùa cũng đúng mà, con gái ngoan mà xinh thế này thì bố mẹ
nào chả giữ, pải giữ cho con gái là đúng rồi í chứ.. cơ mà sớm muộn thì
cũng rơi vào tay mình thôi, kaka.. cô bán hàng mang bánh mỳ đến làm đứt
mạch suy nghĩ của em..
-ăn thôi còn đi học em.. -vâng..
---------------------------------------
cả buổi học hôm đó trôi qua, giờ ra chơi bọn lớp em nó có trò
6,7 thằng quây 1 thằng này, rồi khiêng ra đống cát ( để học nhảy xa í