Chỉ
lát sau, cậu đã có mặt ở quán bar Phong Trần. Cậu dễ dang tìm thấy các
chiến hữu của mình ở băng ghế đặc biệt dành cho cậu và cac chiến hữu.
- Anh Vĩnh Phong đến rồi kìa – Một người trong băng nhìn thấy
cậu vội reo lên.
Vĩnh Phong tiến đến gần họ lên tiếng chào.
- Sao lâu vậy – Thế Nam, cậu bạn thân của Vĩnh Phong ngó đồng
hồ trên tay, một chiếc đồng hồ bằng bạc sáng lấp lánh, rồi ngẩng đầu
lên dò xét.
- Gặp chút xíu vấn đề - Vĩnh Phong mĩm cười đưa tay nhận lấy
ly rượu từ tay một chiến hữu.
Thế Nam nhíu mày khi nghe Vĩnh Phong trả lời, cậu cũng ngồi
dịch qua một bên ngường chỗ cho Vĩnh Phong ngồi.
- Có rắc rối gì à.
- Gặp một đám giang hồ đang bắt một cô gái nên mới ra tay
nghĩ hiệp cưu cô ấy thôi.
Thế Nam cảm thấy rất lạ vì từ xưa đến nay Vĩnh Phong luôn là
người lạnh lùng, cậu hờ hững với tất cả mọi thứ. Giả sử cậu thấy một
người sắp chết đang đứng trước mặt cậu, cậu cũng không một chút xót
thương nào. Rót tiếp cho Vĩnh Phong một ly rượu nữa, cậu hỏi đùa:
- Là một cô gái xinh đẹp à.
- Ừ!
Thế Nam thật sự rất ngạc nhiên trước câu trả lời ngay lặp tức
của Vĩnh Phong. Xưa nay đối với Vĩnh Phong, phụ nữ chưa từng tồn tại.
Quanh quanh cậu có biết bao nhiêu là gái đẹp, nhưng Vĩnh Phong chưa
từng liếc nhìn họ lấy một lần. Cậu bỗng tò mò muốn biết cô gái đó là ai.
- Oa…anh Vĩnh Phong của chúng ta bắt đầu có hứng thú với phụ
nữ rồi – Một anh chàng có nước da trắng trẻo, vẻ mặt trẻ con lên tiếng
– Sao anh không dẫn người đẹp đến đây.
- Thằng nh1oc này, người đẹp đó gái góc lắm đó – Vĩnh Phong
nhìn vẻ mặt hào hứng của cậu ta liền trêu trọc – Cô ấy gạt tiền của bọn
giang hồ nên bị chúng rượt, còn cố tình giả làm người mù nữa chứ - Cậu
nhớ lại bộ dạng của cô mà bật cười.
Thế Nam nghe xong liền gật đầu:
- Thảo nào cậu lại chịu ra tay giúp đỡ cô ấy. Vì cậu nghĩ cô
ta bị mù. Rồi mọi chuyện ra sao.
- Còn ra sao nữa, bị cô ta quay sang mắng xối xả, còn cắn cho
cho mình một cái nữa chứ. Răng cô ta béng thật – Vĩnh Phong đưa tay lên
nhìn lại vết cắn của cô, nó vần còn hằn lên dấu răng đỏ hỏn.
- Anh Vĩnh phong của chúng ta gắp đối thủ rồi. Cô gái này thú
vị thật, đứng trước anh Vĩnh Phong của chúng ta, chẳng những không xiêu
lòng mà còn dám chống trả. Lợi hại … lợi hại … Có dịp em cũng muốn gặp
mặt cô ấy xem cô ta lợi hại thế nào – Lại là tên có gương mặt trẻ con
lên tiếng.
Vĩnh Phong liền cốc đầu hắn một cái:
- Đến anh mày mà con đối phó không lại cô ấy. Nhóc mà gặp cô
ấy không khéo anh phải đến dọn xác của nhóc.
Cả bọn liền cười ầm ĩ thu hút ánh nhìn của mọi người xung
quanh. Những cô gái lợi dụng những giây phút này để công khai quay lại
nhìn bàn của họ. Quả thật bọn họ rất thu hút, nhất là Vĩnh Phong và Thế
Nam.
Như chợt nhớ đến chuyện gì, Vĩnh Phong quay sang nhìn Thế Nam
hỏi:
- Sao lại tập ở đây, chẳng phải đã hẹn là cùng đua hay sao.
Thế Nam lắc đầu, chỉ mĩm cười một cách khó hiểu. Tên nhóc
nhiều chuyện lại chen vào trả lời.
- Anh Phong thông cảm đi. Đối với những người đang yêu thì
những sở thích đều phải tạm gác lại. Đối với anh Nam thì bây giờ đua xe
chỉ xếp hạng 2 thôi.
Vĩnh Phong chau mày nhìn Thế nam xong thì quay lại nhìn tên
nhóc hất mặt ra như ra lệnh cho hắn ta nói tiếp. Như được cỗ vũ tên này
lặp tức phun ra tất cả.
- Tại dạo này anh Phong không đến đây nên không biết đó thôi.
Bar Phong Trần vừa xuất hiện hai người đẹp. Một trong hai em ấy đã bắt
mất hồn của anh Nam rồi. Ngày nào anh ấy không đến đây ngắm người đẹp
thì sẽ ăn không ngon, ngủ không được.
Tên này vừa kể xong liền nhe răng cười một cách tinh quái
liền bị Tếh Nam quăng cái gới nệm vào người rồi quay qua Vĩnh Phong nói:
- Cậu đừng nghe thằng này nói bậy. Chỉ là một cô gái có chút
cá tính thôi, mình cũng không hứng thú lắm.
Tên này lập tức lên tiếng cãi lại:
- Những lời em nói đều hoàn toàn là sự thật. Không tin lát
nữa anh Phong xem thử không khéo cả anh Phong cũng bị bắt mất hồn cho
coi.
- Cái thằng này miệng mồm cứ tía lia – Thế Nam liền lừ mắt
một cái, tên này lặp tức cúp đuôi im lặng.
Vĩnh Phong nhìn khuôn mặt hơi ửng đỏ vì ngượng của Thế Nam
liền trêu:
- Sao vậy làm gì giấu kỹ thế. Hay cậu sợ cô ấy chuyển sang
yêu tớ mà không yên cậu nữa.
- Thiệt tình, hơi đâu cậu lại nghe tên nhóc này. Mấy người cứ
ở đó mà cười với nhau đi.
Thế Nam liền đứng dậy bước ra ngoài. Vĩnh Phong liền gọi với
theo.
- Này ! Cậu đi đâu vậy. Không phải đuối lí rồi nên bỏ chạy
đấy chứ.
- Nãy giờ uống hơi nhiều nên mình phải đi Washington city
(WC) – Đáp xpng Thế Nam liền đi thẳng về hướng tolet.
- Nhưng mà người đẹp này cũng là hoa hồng có gai. Không dễ
dàng tiếp cận một chút nào hết. Nếu không thì anh Thế Nam của chúng ta
đâu trở thành anh chàng si tình, bỏ hết tất cả, ngày nào cũng đến đây
ngắm người đẹp – Tên nhóc này thấy Thế Nam đã bỏ đi nên tiếp tục mồm
năm miệng mười nhưng lần này hắn gặp phải ánh mắt sắc béng của Vĩnh
Phong, lần này hắn ta không dám hó hé thêm lần nào nữa.
Khi Thế Nam quay trở lại, cả bọn tiếp tục uống rượu, nói
chuyện phiếm và bàn bạc cho cuộc đua lần sau.
- Đến rồi kìa! – Một anh chàng vô tình nhìn ra phía cửa hét
lên.
Cả đám liền ngẩng đầu lên nhìn ra cửa. Một cô gái khá xinh
đẹp, ăn mặc cũng khá sành điệu đi vào quán. Cả bọn liền trầm trồ khen
ngợi thân hình tuyệt đẹp của cô ngoại trừ hai người không nói gì là
Vĩnh Phong và Thế Nam.
Thấy vẻ mặt hơi thất vọng của Thế Nam, Vĩnh Phong lại trêu
ghẹo:
- Sao thế! Không phải người đẹp mà cậu ngóng trông à.
- Đã bảo là mình không có thích mà.
Nhưng nhìn vẻ mặt không tin của Vĩnh Phong, Thế Nam đành thở
dài giải thích.
- Mình chỉ thấy là cô ấy hơi đặc biệt hơn các cô gái vẫn
thường đeo xung quanh tụi mình. Nhưng mình khẳng định với cậu, đó chẳng
phải là tình yêu.
Vừa lúc đó, cô gái ấy đã thay xong bộ đồng phục của mình và
đang tiến về phía bàn của Vĩnh Phong, khiến cả bọn hào hứng.
- Các anh có cần gì thêm không ạ.
- Cần chứ. Bọn anh cần nhiều hơn em nghĩ – Tên nhiều chuyện
lúc nãy bắt đầu vận động cơ miệng của mình, hắn nói câu này với hàm ý
đen tối, khiến cả bọn cười ồ lên.
Cô gái khuôn mặt thoáng ửng hồng. Vĩnh Phong khẽ liếc về phía
cô. Trên áo cô gắn một bảng tên là Đình Ân.
- Em gái, em tên gì vậy.
- Em tên là Đình Ân.
- Em vào đây làm lâu chưa. Sao trước đây anh không thấy em
vậy.
- Dạ, em mới vào làm nên chưa thạo việc lắm, có gì các anh bỏ
qua cho – Giọng cô gái ngọt ngào khiến cho mấy tên này càng thêm khấn
khích.
Vĩnh Phong và Thế Nam không hứng thú lắm với trò trêu ghẹo
này nên chỉ lẳng lặng ngồi yên hút thuốc.
- Hình như em còn có một cô bạn hay đi cùng phải không? Sao
hôm nay không ấy thấy cô ấy.
Cô gái liền nhìn đồng hồ trên tay, lo lắng trả lời:
- Em cũng không rõ lắm, chắc bạn ấy đến trễ một chút. Em cũng
đang lo lắng vì sếp em rất khó, không thích nhân viên đi trễ. Xin lỗi
em phải đến bàn khác rồi. Quy định ở đây là không được trò chuyện qua
lâu với khách.
- Ok! Hẹn em lát nữa.
Cô gái vửa bỏ đi thì đột nhiên một cô gái hối hả chạy vào, cô bận một
cái áo thu xanh nhạt giản dị nhưng tôn lên làn da trắng của cô. Chiếc
quần jean ôm sát đôi chân thon dài. Vai đeo một chiếc ba lô đỏ, mái tóc
đen xõa dài, trông cô như một cô sinh viên tỉnh lẽ mới lên thành phố.
Nhưng những điều đó không hề làm giảm đi vẻ đẹp tuyệt mỹ vốn có của cô.
Cô chạy đến quầy ba đặt tay lên mặt bàn hổn hển thở. Trông cô như vận
động viên chạy marathon vừa làm một chuyến mấy ngàn mét. Đình Ân liền
chạy đến bên cạnh bạn hỏi han.
Vĩnh Phong cảm thấy cô gái này nhìn quen quen, dường như đã
gặp ở đâu rồi thì phải.. Nhưng cậu không dám chắc là gặp cậu ở đâu vì
cậu chưa nhìn rõ được mặt cô.
Cô gái nhìn Đình Ân rồi thở một cách khó nhọc hỏi:
- Lão béo tới chưa.
Đình Ân lắc đầu.
- Haiz…Làm mình chạy muốn đứt hơi luôn – Cô gái thấy nhẹ nhõm
nên bắt đầu lấy lại nhịp thở của mình.
Anh chàng batterner liền đẩy đến cho cô một ly trông như trà
đá. Cô nhận lấy cảm ơn và đưa lên miệng uống mà không hề chú ý đến bộ
mặt ranh ma hơn cáo của anh chàng này.
Vĩnh Phong không chú ý đến cô gái cho lắm nhưng thấy Thế Nam
ngồi nhỏm dậy nhìn về phía cô gái nên bất giác cũng nhìn theo.