“Thuê
bao quý khách tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi
lại sau…” Hai, ba hôm nay cứ 22g là Quang tắt máy cho đến sáng. Không
phải là một chuyện bình thường với một người luôn mở điện thoại 24 /
24. Công việc đòi hỏi Quang phải thường xuyên nghe điện thoại để nhận
các hợp đồng từ khách hàng. Quang cũng không có thói quen tắt máy kể cả
khi ngủ. Và số của Khương luôn được Quang gài bằng tiếng chuông ầm ĩ
nhất. Cô hay trêu đó là tiếng còi báo động tầm xa 10km ( khỏang cách từ
nhà Quang đến nhà Khương) - đủ để đánh thức anh dậy ngay cả lúc 2, 3g
giờ sáng. 6 tháng yêu nhau, điện thoại Quang chưa một lần nằm trong
tình trạng ngoài vùng phủ sóng. Khương quen với việc cứ hở chút hở chút
là nhấc điện thoại lên gọi Quang, quen với việc có thể dễ dàng tìm anh
bất cứ khi nào cần.
Khương chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có một ngày anh tắt máy.
Ban đầu cô ngỡ là mình gọi nhầm số. Không! Chắc tại kẹt mạng. Làm gì
có! Mọi người vẫn cứ gọi cho nhau ầm ầm đấy thôi, hôm nay có phải Noel
hay giao thừa đâu? Điện thoại hư? Cũng chẳng phải. Cô đã thử dùng nhiều
máy khác để gọi mà. Rõ ràng là có một chuyện gì đó bất bình thường. Hay
đứa ác ôn trời gầm nào đó đã lấy mất điện thoại của anh. Hay anh đang
đi chung với một ai khác không – phải – em? Hay…anh bị tai nạn? ôi,
không? Cô bắt đầu lo lắng phát sốt lên. Cũng may là cô vẫn còn giữ số
của cậu bạn ở trọ chung nhà với anh. Khương gọi hú hoạ, không ngờ lại
phát huy tác dụng. Cậu ta chuyển máy, cô nghe giọng Quang ngập ngừng
bên kia đầu dây: “Máy anh hết pin!” Okie. Cô chấp nhận lí do đó như cô
vẫn hằng tin tưởng anh.
Nhưng đến khi chuyện này lặp lại liên tục trong một tuần liền
thì đó không còn là việc “máy anh hết pin” nữa rồi. Tự nhiên cô oà khóc
như một đứa trẻ đi lạc tìm hoài không thấy mẹ. Tự nhiên cô nhận ra rằng
bấy lâu nay mình ngủ quên trong sự quan tâm mà anh đem lại. Tự nhiên cô
giật mình vì một nỗi sợ hãi mơ hồ. Chính xác đó là cảm giác bất chợt
hiểu ra: một cái gì đó dẫu đang là của mình vẫn có thể vụt tan biến
trong chốc lát.
Cô tự trấn an mình: “Mày đa cảm quá đấy! Đơn giản là người ta
thích yên tĩnh nên tắt máy thế thôi. Anh đã làm gì sai với mày đâu
nào?”. Không xinh đảo nước nghiêng thành, nhưng nốt ruồi duyên bên khoé
môi và đôi mắt buồn xa xăm vẫn khiến khối chàng trai trong trường cô
muốn thay thế vị trí của anh. Trước giờ chỉ có anh phải nghĩ nên làm gì
để giữ cô chứ chưa bao giờ cô cảm thấy sợ mất anh như thế này.
***
Thi thoảng có đôi lần cô cảm thấy chán anh. Một con người
luôn thích khám phá, chinh phục những cái mới như Khương luôn không vừa
lòng với những gì mình đang có. Cô không thích bị ràng buộc, cô bực bội
với những câu hỏi quan tâm của Quang mà cô đánh đồng với sự kiểm soát.
Khương dị ứng với những câu đại loại như “Em đang làm gì thế?”, “Em
đang đi chung với cậu bạn nào àh!”. Nhưng ngược lại, cô tự cho mình cái
quyền đuợc nhấc điện thoại lên bất kì lúc nào chỉ để xem Quang đang làm
gì, với ai! Duy nhất một lần Quang đang đi ngoài đường không nghe điện
thoại Khương là y như rằng sau đó anh nhận được một chuỗi những giận
hờn trách móc. Nhưng túm lại, dù thế nào thì cái điện thoại của Quang
vẫn hoạt động tốt trong 6 tháng nay.
Ngày xưa khi Thượng đế tạo ra con người sao lại lỡ tay bỏ hạt
giống mâu thuẫn vào trong mỗi tâm hồn làm chi để bây giờ nhiều lúc
Khương không biết mình muốn gì ở anh. Quan tâm đến Khương quá thì
Khương đâm cáu kỉnh. Thờ ơ thì Khương lại trách anh bỏ bê. Mỗi tối đi
chơi về, anh đều hôn nhẹ lên má và không quên nói một câu quen thuộc
“Em ngủ ngon nhé!”. Thích à? Vài lần đầu thì có, nhưng chưa được mấy
hôm Khương lại cảm thấy nhàm. Không còn gì lãng mạn hơn sao! Lại chán.
Nhưng anh cứ thử quên xem. Có chuyện ngay. Thế đấy! Với Khương, tình
yêu phải luôn luôn tràn ngập sự mới mẻ và bất ngờ. Kiểu như anh chàng
trong 50 first dates ấy. Mỗi ngày phải làm quen lại từ đầu cùng một cô
gái với cả ti tỉ cách chinh phục thú vị khác nhau. Cứ kiểu như mi thì
chẳng bao giờ yêu ai thật sự được đâu Khương ạ, người ta giấu tay ra
sau lưng là mi đã biết hắn chuẩn bị tặng hoa hồng thì còn quái gì là
cảm xúc!
Chẳng phải đã có lần Khương chơi trò ấy ư! 1 tin nhắn cho anh
vỏn vẹn: “Một sáng ngủ dậy bỗng dưng người ta thấy chán nhau, anh nhỉ!
Đừng liên lạc với em nữa.” Khương tự hỏi mình làm thế để làm gì? Đùa
thôi mà. Để thử xem anh yêu Khương tới mức nào. Và để tìm một cảm giác
mới mẻ cho tình yêu đã mòn mèn cũ kĩ với thời gian. Nói anh đừng liên
lạc nhưng cô cứ thấp thỏm, lâu lâu lại mở máy kiểm tra xem có tin nhắn
của anh không. Có vẻ anh hiểu cái tính khí mưa nắng thất thường của
Khương. Một tin nhắn hồi đáp không nằm ngoài dự tính của Khương. “Chắc
dạo này công việc làm cho em mệt mỏi lắm phải không? Anh không thể làm
gì được cho em, chỉ có thể giúp mỗi chuyện…qua nhà em ăn trái cây thôi.
Mặc dù em tắt máy nhưng anh vẫn thích nhắn tin”.
Đùng một cái, sau hơn nửa năm quen nhau: “Thuê bao quý khách tạm thời
không liên lạc được…”. Lần này người tắt máy là anh. Không phải Khương.
Hàng tá câu hỏi lùng bùng trong đầu cô. Anh đổi số ( chính anh đã vô
tình buột miệng như vậy mà ) nhưng không muốn nói cho cô biết. Để nhắn
tin với một ai khác ( chắc là cái Hải Thy chứ còn ai, anh và nó cứ nhìn
nhau hoài là gì!). Anh đang gặp trục trặc trong công việc ( dạo này
nghe đâu sếp anh đang sát hạch nhân viên ). Anh chán cô rồi ( làm ơn,
nếu thực sự là như thế thì anh nói thẳng một câu có hơn không, như cô
đã làm ấy ). Một cô gái logic như Khương không chấp nhận một chuyện gì
đó xảy đến bất bình thường mà không có nguyên nhân. ít nhất thì “chán”
cũng là một nguyên nhân.
22g30. Khương đứng ngoài ban công nhìn con phố vắng lặng phía
dưới. Tự hỏi tại sao tối nay Quang không tới. Chợt thấy nhớ đến quay
quắt cái hôn nhẹ vào má, thấy cần đến thiết tha câu nói quen thuộc:
“Ngủ ngon nhé em!” Khương bấm số điện thoại Quang liên tục tưởng như
trở thành vô thức, mặc dù biết không nghe được gì ngoài “Thuê bao quý
khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”
Tít tít. Một số máy lạ hoắc. “Em ra khỏi nhà, mở cửa đi.”
Khương tò mò. Vẫn với thói quen suy đoán trước những gì người
khác định làm, Khương tự nhủ ắt hẳn không ai khác ngoài Quang.
Cửa mở. Làm gì có ma nào. Không lẽ mình bị lừa. Chưa kịp tìm
đáp án cho thắc mắc thì…
Tít tít. “ Này, anh không đến đâu. Em đừng hí hửng thế chứ?”
Tức thật. Lần đầu tiên Khương bị một người giấu mặt bắt tẩy.
Tít tít. Vẫn số lạ đó. “Giờ thì quẹo trái, đếm 20 bước nhé.”
Tít tít. “Aứh quên. Em có lạnh thì khoác thêm áo vào. Trông
em ăn mặc phong phanh thế kia…”
Là sao? Còn biết mình mặc gì nữa cơ à. Được rồi! Em sẽ đợi
xem anh định làm gì.
Tít tít. “Tới rồi. Em có thấy chiếc xích lô ngay trước mặt
không. Giờ thì mở tấm ván lên nhé. Điều bất ngờ đang nằm phía dưới đấy!”
Khương dáo dác ngó xung quanh. Không thấy bóng dáng một ai.
Cô nhè nhẹ giở tấm ván lên bằng hai ngón tay. Gì thế này: một phần gà
KFC kèm theo một mảnh giấy được xếp cẩn thận.
“Em ơi,
Chắc em đang đợi anh mở điện thoại để căn vặn anh: “ tại sao
anh tắt máy? Có phải anh đổi số để nhắn tin cho Hải Thy trong công ty
phải không? Anh đang giấu em chuyện gì thế?”...Vân vân và vân vân. Em
ngốc quá! Trước giờ anh chưa làm điều gì để em bị tổn thương, đúng
không! Đừng suy nghĩ lung tung nhé.
Sáng hôm qua đón em, nhìn gương mặt xanh xao và hốc mắt thâm
quầng của em, anh chợt giật mình. Cô bé với đôi má hồng và đôi mắt tinh
anh ( lúc nào cũng liếc qua liếc lại ) của anh đâu rồi?! Em bảo tại đêm
trước nói chuyện điện thoại với anh tới 2g sáng nên mới thế. Anh còn
tình cờ phát hiện em đang phải hoàn thành một dự án lớn trong tuần này.
Em có biết mấy hôm nay em ốm đi nhiều lắm không?
Đến đêm thứ hai, thứ ba em vẫn tiếp tục “tám” hết chuyện này
đến chuyện kia với anh tới khuya thì anh bắt đầu lo rồi đấy. Sao dạo
này em lại chuyển thói quen nói chuyện khuya thế nhỉ! Anh sợ em sẽ bệnh
mất thôi. Mà bệnh vì cái lí do “nhiều chuyện với anh mỗi tối” thì vô
duyên quá em nhỉ! Nhưng anh bảo thế nào em cũng có nghe đâu. Anh lo cho
em quá thì em lại chán. Anh mặc kệ em thì em lại nói anh không yêu. Anh
chẳng biết phải làm thế nào cả. Cuối cùng mới nghĩ ra cách tắt điện
thoại. Đó là cách duy nhất khiến cho em có thể đi ngủ sớm để giữ sức
khỏe mà hoàn thành dự án tốt nhất. Lại không làm em chán! Trọn cả đôi
đường. Anh thông minh chứ em nhỉ!
Có thể anh không là người đem lại cho em một tình yêu đầy bất
ngờ và nhiều thú vị như em mong muốn, nhưng anh sẽ luôn là người xuất
hiện những khi em cần anh nhất!”
Tình yêu đích thực chỉ có thể xây dựng trên niềm tin và sự
chân thành. Lần đầu tiên thực tế và những suy đoán bắt bài người khác
của Khương không trùng khớp với nhau.
Tít tít. “Đừng gọi lại cho số này làm gì. Đây chỉ là số điện
thoại của một người đi đường tốt bụng cho anh mượn để chữa trị virus
chán của cô gái mà anh đang yêu thôi. Ngủ ngon em nhé!”
Có một điều mà đến bây giờ Khương mới hiểu : hóa ra “chán”
cũng là gia vị của tình yêu. Một sáng ngủ dậy tự nhiên thấy yêu anh
nhiều hơn, đủ để Khương với tay lấy điện thọai hí hoáy: “Mặc dù anh tắt
máy nhưng em vẫn thích nhắn tin. Để khi nào mở điện thoại lên anh sẽ
thấy em chúc anh một ngày mới tốt lành…Cám ơn anh đã luôn ở bên cạnh
em, ngay cả khi bỗng dưng ta chán nhau nhất…Để em hiểu rằng: Cái gì là
của mình rồi sẽ vẫn là của mình, nếu em biết nâng niu gìn giữ không
phải bằng tay mà bằng cả trái tim.”