Sự
trớ trêu của số phận
Phần 9:
Tôi gần như không dám tin vào tai mình, toi hỏi:
- Sao lại thế? Có chuyện gì à?
- Ko ,em chỉ muốn anh và em chia tay một hời gian để tập
trung cho việc ôn thi đại học thôi
- Sao lại vo lí thế? Thời gian vừa qua anh và em yêu nhau
nhưng đâu có sao nhãng việc học,bây giờ em đưa lí do đó là thế nào ?
nói cho anh biết đi,có chuyện gì để a xem? Hay là em ko yêu anh nữa?
- Ko ko,em yêu anh mà.
- Thế thì tại sao ?
- Thôi anh về đi
Nói xong em chạy vụt vào nhà.
- Ơ kìa ,Hằng Hằng …
Tôi đứng bần thần ở cửa nhà em một lúc,thật sự không hiểu
chuyện gì xảy ra. Đầu óc tôi rối bời,tôi gần như chẳng biết làm thế nào
cả. Tôi quay xe đi về mà không định hướng được là đang đi đâu. Hàng
trăm câu hỏi bật ra trong đầu tôi mà tôi chẳng chả lời được câu nào
cả.Mải suy nghĩ tôi đi quá khỏi đường rẽ vào nhà tôi,rẽ vào quán ven
đường mua bao thuốc,tôi lượn ra biển. Lâu lắm rồi tôi mới lại hút
thuốc,cũng lâu lắm rồi tôi mới lại ra biển một mình. Đối mặt với biển
cả mênh mông,tự nhiên ta thấy mình thật nhỏ bé. Gió thổi vào mát
rượi,tôi ngồi trên một bờ đá,chấm hết điếu này đến điếu khác. Hút gần
hết bao thuốc,tôi quyết định gọi điện thoại cho em,trước giờ tôi muốn
cái gì cũng phải rõ rang,nhất là những chuyện như thế này.
Tút……tút……….tút………
- A lô ạ
- Em à.
Lần đầu tiên tôi không bắt đầu bằng câu ngoan nhỉ
- ……….Anh à,có chuyện gì ko?
- Anh muốn em giải thích rõ rang chuyện hôm nay em nói với
anh,mọi thứ là như thế nào ?
- Sáng mai anh xuống đây sớm sớm chút,anh sẽ hiểu.
Cả ngày hôm đó tôi chẳng làm được việc gì ,hết đứng lại
ngồi. Đầu tôi hiện ra hàng chục giả thuyết,bất ngờ tôi nghĩ đến bà chị
nhà em hôm trước,chắc là tại bà ấy rồi. Nhưng vắt óc suiy nghĩ tôi cũng
không thể nhớ ra bà ấy,cũng như không thể thấy nét gì quen quen ở khuôn
mặt đó,chắc chắn đó là lần đầu tiên tôi gặp bà ấy.
Tối ăn cơm,tôi cố nuốt lưng bát cơm rồi uể oải đứng dậy,mẹ
tôi hỏi :
- Ốm à con ? sao ăn ít thế ?
- Dạ không ạ,con thấy người hơi mệt mệt thôi.
- Thế có uống thuốc không ? mẹ bảo bác Doãn đi mua ( bác
Doãn là bác giúp việc nhà tôi)
- Dạ thôi mẹ,tối nay mẹ cho con xuống nhà thằng Tùng chơi
rồi ngủ lại mai con đi học luôn. Mấy hôm nay đi học thêm nhiều con mệt
quá.
- Uh cũng được,cố gắng học mà thi đại học,sau này có bằng
cấp làm gì cũng dễ. Như mấy cậu mày làm than thì cũng có tiền đấy,nhưng
nguy hiểm và bấp bênh lắm con ạ.
- Vâng con biết rồi mẹ. Con đi luôn mẹ à.
- Uh,xuống đấy rồi gọi về nhà cho mẹ nhé.
- Vâng con chào mẹ.
Tôi lên nhà thu dọn sách vở rồi đi xuống nhà thằng cứt.
Xuống thì thấy ông Hiếu đang xem một cái xe Wave cờ của một thằng học
dưới tôi một khóa ở trường cấp 3. Nhìn thấy tôi thằng bé nhe răng ra
cười,thằng này cũng hay ngôi uống nước ở cổng trường cấp 3 nên tôi và
nó cũng có biết nhau : -
- Anh đi đâu đấy ? cũng vào cắm à ? – nó mở lời trước
- À không,đây là nhà thằng bạn anh,anh xuống đấy chơi thôi.
Ông Hiếu thấy thế quay sang hỏi tôi
- Bạn mày à ?
- À,thằng em học dưới 1 khóa ở trường ấy mà. Anh xem cắm cho
nó được giá tý.
Ông Hiếu thấy thế quay ra bảo thằng kia :
- Mày quen thằng béo thì anh cắm cho mày hết giá 5 triệu.
- Vâng thế anh cho em cắm,- rồi nó quay sang tôi – Em cám ơn
anh nhé,có gì hôm nào an hem mình đi café.
- Thôi chú khách sáo quá,mai lên trường chú mời anh điếu
thuốc là được rồi. Mà sao có việc gì mà phải cắm xe thế ?
- Em có mấy thăng bạn em đang ở trên X xuống chơi ( X là chỗ
cách nhà tôi khoảng chục cây),nên cắm xe tối đi cho nó tự tin ấy mà.Giờ
anh làm gì không đi uống rượu với bọn em cho vui
- À thôi,chú cứ đi đi,anh cũng đang có tý việc ( đm đang bực
mình thì lại gặp thằng lắm mồm,biết thế lúc đầu đéo giúp nó thì phải)
Tôi đi vào trong nhà thì thấy thằng cứt chạy ra :
- Mày vào gọi cho cái Hằng kìa.
- Sao ?
- Bà già mày vừa gọi lên hỏi mày lên đây chưa,rồi bảo là
điện cho cái Hằng đấy,nó vừa gọi đến nhà mày.
- Thế à ?
Tôi chạy như ma đuổi lên phòng thằng cứt,vồ lấy cái điện
thoại bấm số.
- A lô
- Cháu chào bác ạ. Cháu béo đây bác ạ. Bác cho cháu gặp Hằng
với ạ.
- À béo à,bác bảo này,bây giờ cháu có xuống nhà bác một lúc
được không ?
Khá bất ngờ nhưng tôi vẫn bảo:
- Dạ được bác à. Khoảng 15 phút nữa cháu xuống ạ
- Uh, thế nhé.
- Vâng cháu chào bác ạ
- Uh bác chào cháu.
Quay ra ngoài lấy xe,thằng cứt giữ tôi lại:
- Có chuyện gì không cu?
Tôi kể vắn tắt cho nó,nó bảo:
- Có cần tao đi với mày không?
- Thôi khỏi,ở nhà tý tao về. Hôm nay tao bảo mẹ tao ngủ ở
nhà mày,nếu mẹ tao gọi thì bảo ông già mày nói với mẹ tao một câu nhé.
- Uh được rồi đi đi,có gì thì cũng về đây đã nhé.
- Uh tao biết rồi
Đi xuống nhà em,ngập ngừng một lúc tôi mới dám bấm chuông.
Khác với mọi lần,lần này người mở cửa là mẹ em. Nhìn thấy tôi,mẹ em bảo
:
- Béo à cháu, vào nhà đi.
- Vâng cháu chào bác ạ.
Tôi bước vào phong khách thì thấy bố em và bà chị hôm nọ
đang ngồi đấy. ĐM,y như rằng là liên quan đến cái con này. Tôi vào chào
hỏi nghiêm chỉnh rồi ngồi xuống ghế. Sau vài ba câu xã giao ban đầu,bố
em nói với tôi :
- Béo này,bác biết là cháu và Hằng có tình cảm với nhau. Bác
và bác gái không hề phản đối,vì 2 bác cũng yêu nhau từ khi học phổ
thong. Tuy nhiên bác muốn nói với cháu là tốt nhất 2 cháu nên tạm dừng
chuyện tình cảm lại để dòn sức cho việc thi đại học,sau đó có gì thì
tính tiếp. Chuyện này thì bác định nói với mẹ cháu,nhưng Hằng nó can vì
mẹ cháu rất phản đối chuyện cháu yêu khi đang học phổ thông.
Tôi hiểu ra là nếu như tôi không đồng ý xa em,bố em sẽ gọi
cho bà già tôi.
Vẫn hết sức bình tinh,tôi nói :
- Vâng cháu hiểu. Nhưng bác có thể cho cháu biết lí do bác
phản đối cháu và Hằng yêu nhau không ạ? Nếu là lí do học thi đại học
thì vô lí lắm,bác cũng biết lần thi thử vừa rồi cháu và Hằng đều đạt
điểm cao,với số điểm đó cháu có thể tự tin rằng đến lúc thi thật,cháu
hoàn toàn có thể đõ vào những trường thuộc top 1.
Nghĩ lại lúc đó thấy sao hồi đó bạo miệng thế,bây giờ vào
hoàn cảnh này khéo lại im như thóc rồi lủi thủi ra về.
Sự im lặng bao trùm căn phòng,bất ngờ,bà chị họ vẫn ngồi từ
nãy đến giờ lên tiếng :
- Nếu như em muốn biết lí do,được,chị sẽ nói cho em biết. Em
có nhận ra chị không ?
- Khoan đã Hạnh- mẹ em cắt lời.
- Cô cứ để cháu nói. Nếu không biết lí do,chắc em cũng không
chấp nhận chuyện chia tay với Hằng nhà mình đâu.-quay sang mình,bà chị
tiếp tục-em có nhận ra chị không?
- Không ạ,em chưa gặp chị lần nào.
- Chị thì đã nhìn thấy em một lần rồi. Đó là vào trưa hôm
thứ 6 tuần trước,ở quán cắt tóc tại …. Em có nhớ không?
Thôi xong,bà này chắc ở trong cái đám dân tình đứng xem ngày
hôm đó rồi. Tôi lập tức hiểu ra mọi thứ.
- Lúc đầu chị cũng hi vọng là chị nhìn nhầm,nhưng khi em lai
ông anh của em xuống thì chị biết chị đã nhìn đúng,hôm đo ông anh em
cầm một cái đao còn em cầm một cái côn,đúng không ?
Không biết nói gì,tôi cảm thấy một sự xấu hổ tràn lên. Tôi
lẳng lặng đứng dậy,chào 2 bác rồi ra ngoài dắt xe về. Tôi đi về mà lòng
đau như cắt,lần đầu tên trong cuộc đời,tôi ước tôi sinh ra ở một gai
đình công chức,một gia đình làm ruộng cũng được,chứ không phải là một
hoàn cảnh như vậy. Bố mẹ em phản đối cũng là hợp lý,cả nhà em theo nghề
giáo,không bao giờ chấp nhận cho con gái yêu một thăng hơi tý là rút
côn rút kiếm ra nói chuyện cả. Tôi đi về nhà thằng cứt,nó đang ngồi ở
cổng. Nhìn thấy tôi nó bảo :
- Thế nào ? chuyện sao rồi ?
- Xong rồi,ko cứu vãn được. Mày đi uống rượu với tao đi.
- Uh,đi.
- Vào gọi cả ông Hiếu nữa,rồi qua gọi thằng Huy với ông Long
đi.
3 anh em phi sang nhà Huy Minh thì thấy nó với Long Vân đang
ngồi đếm tiền. Tôi gọi :
- Êu,đi uống rượu
- Ra quán trước đi,bọn tao ra bây giờ.
3 anh em lại đi ra quán quen,vào quán chúng tôi ngồi bà ngay
gần cửa ra vào,bàn bên cạnh có 8 thằng mặt lạ hoắc đang ngồi uống. Ông
Long lớn tiếng gọi :
- Chủ quán đâu rồi, cho em chai rượu với ít cổ cánh nào
Bất ngờ bàn bên canh có tiếng vang lên :
- ĐM,đéo biết có đủ tiền trả không mà rộng họng gớm.
Thằng vừa nói là ở bàn bên cạnh,thằng ngồi ngay gần ông
Hiếu,ông Hiếu gọi chủ quán nhưng quay vào trong nên gần như hét vào tai
nó. Tôi thì đang ức chế,nghe nói thế chẳng nói chẳng rằng cầm ngay cái
bát o tô đang lau đạp thằng vào đầu nó,ông Hiếu cũng nhanh như điện rút
cái điếu cày bên cạnh,đạp vào giữa mặt nó làm nó bật ngửa ra sau. Dính
ngay 2 đòn ,thằng bé mặt đầy máu ,gần như bị loại ngay lúc bắt đầu cuộc
chơi. Bọn kia bật cả dậy, 3 thằng tôi cũng lập tức lao ra ngoài. Tôi
bật cốp xe rút cái côn ra,ném cái lưỡi lê cho thằng cứt,còn ông Hiếu
thì không biết ở đâu đã có cái tuýp sắt đứng thủ thế. Bọn kia hơi sững
lại vẻ bất ngờ,có lẽ vì tôi với thằng cứt đều đeo kính cận,vẻ mọt
sách,nên bọn nó không nghĩ bọn tôi có đồ và có vẻ quen vơi việc đánh
đấm như thế. Bọn kia cũng rút kiếm dắt ở yên mấy cái xe máy ra,đm,đéo
hiểu bọn này là bọn nào mà mặt lạ hoắc mà lại thủ kiếm nhiều thế,không
lẽ bọn nó xuống đây thanh toán thằng nào. Bọn tôi có 3 thằng,bọn nó có
8 thằng,một thằng gục trong nhà là bọn tôi 3 chọi 7.
Bọn nó lập tức lao vào,tôi né được nhát kiếm đầu tiên,vung
côn vụt thẳng vào mặt thằng vừa chém,CHÁT,nó bật ngửa lại phía sau,răng
môi lẫn lôn,máu be bét. Đúng lúc đó thì tôi thấy lóe sáng phía trên,đm
,có thằng chém,tôi lệch người sang ,lưỡi kiếm bổ xuống đi lướt qua bắp
tay trái làm tôi chảy máu ròng ròng,nén đau,một nhát côn vụt ngang.
Thằng kia chém xong đỡ không kịp,ăn ngay một côn vào mạng sườn,nó gục
xuống,tôi nahyr lên đạp thẳng vào mặt nó. Xong một thằng nữa. Bất ngờ
tôi nghe thấy giọng ông Hiếu :
- Béo béo,đằng sau.
Sau đó tôi thấy một ánh thép lóe lên sau lưng,rồi nghe thấy
tiếng keng rất to. Quay lại thì thấy một thanh kiếm gãy làm 2,một thằng
vừa định đâm lén tôi. Tiếng keng vừa rồi là tiếng va cham giữa thanh
kiếm đó và thanh đao vừa chém xuống để cứu tôi, Long Vân. Hắn cùng với
Huy Minh vừa lao xe đến. Sau này tô mới biêt slaf ông chủ quán rượu đã
chạy vào nhà cậu tôi,nghe thấy thế Long Vân với Huy Minh xách đồ đi
luôn,sự nhanh chóng của Long Vân đã cứu tôi một phát trông thấy. Thẳng
vừa bị chém gãy kiếm mặt tái mét,quay xung quanh thì tôi thấy ông Hiếu
đã giải quyết xong 2 thằng. Thằng cứt thì vừa từ viện ra nên ko có
sức,tôi thấy đang ôm một vét chém ở bắp đùi,Huy Minh đang cầm kiếm đứng
cạnh nó,gườm gườm nhìn 2 thằng còn lại. Tình thế lúc này đã khác,bên
tôi không tính thằng cứt còn 4 người,bọn kia còn 3 thằng nhưng một
thằng bị Long Vân chém gãy kiếm thì mặt cắt không còn hạt máu. Tôi lên
tiếng :
- Chúng mày ở đâu đến ?
2 thằng kia nhìn nhau một lúc rôi một thằng bảo :
- Bọn tao ở trên X
- ĐM,chúng mày biết đất này là của ai không mà định xuống
đây làm loạn à ? – Long Vân cừa cầm cây đao dâng lên vừa hét- Chém chết
con bà chúng nó đi.
Tôi can Long Vân lại :
- Từ từ anh. Để em hỏi bọn nó cái này đã. Chúng mày xuống
đây làm gì ?
- Bọn tao xuống chơi thôi. Chúng mày có giỏi thì để hôm khác
chơi song phẳng,đéo ai chơi chó cậy gần nhà thế .
- A đm thế lúc đầu bọn mày ỷ đông hiếp ít thì đéo thấy nói
cái giọng đó. Thôi được rồi,đmm,bố hẹn bọn mày đúng 2h đêm nay gặp nhau
ở chỗ Y giải quyết ( cái chỗ Y đó ở giữa đoạn nhà tôi và chô X). CÚT !
Mấy thằng cho lóp ngóp bò dậy,kéo nhau lên xe chạy,vừa chạy
vừa quay lại sủa :
- ĐMM, đêm nay thằng nào không đến là chó.
Long Vân quay sang tôi hoi :
- Sao không chém chết bà chúng nó đi,lại cho nó về rồi hẹn
2h làm gì ?
- Đêm nay em đang chán không có việc gì làm,nhảy nhót tý cho
vui,anh sợ à ?
- Ha ha,uh,anh sắp đái mẹ nó ra quần đây. Thôi,về chuẩn bị.
Đêm nay vui rồi.
Đến trang:
1 2 3
4 5
6 7
8 9
10 11.
Trang
truyen sex«
»Xem thêm
Truyen sex Cùng thể loại
•
Vợ
ơi là vợ
•
Cô
giáo thảo
•
Lần đầu lừa tình
•
Ảo
vọng
•
Ngày
nghỉ việc
•
Mảnh
đời
Sự trớ trêu của số phận,
Truyensex