Valentine-ngày tình yêu trở lại
Cathy mở của sổ. Những cơn gió mùa xuân chạy qua. Gốc cây dưới cửa sổ
như thể vẫn còn Brad yêu thương của cô đứng đó và mỉm cười. Họ đã không
gặp nhau từ mùa Valentine xa xôi lắm. Nỗi nhớ chạy quẩn quanh như gió
trong căn phòng im lặng khủng khiếp của Cathy. Cô bước như phiêu du
trên tấm thảm đỏ phía dưới chân mình. Cathy đến gần kệ sách với tay lấy
quyển tập Pauxtopxki lại thấy nhói lòng về câu chuyện người quét rác và
bông hồng vàng hạnh phúc dành cho Zuzi yêu dấu. Câu chuyện mà một chiều
thứ bẩy của quá khứ Brad đã từng đọc cho cô nghe . Nước mắt Cathy chạy
vòng quanh khi cô đến bên chiếc ghế Brad đã từng ngồi. Chỗ ấy giờ vẫn
còn ấm lắm. Gió ngoài cửa sổ vẫn thổi làm tung tờ lịch ... Cathy bàng
hoàng, nó vẫn là tờ lịch của ngày 14 tháng 2 năm ấy ....
Cả căn phòng chỗ nào cũng có hình Brad. Trong tâm trí của
Cathy, nỗi nhớ, tình yêu dày vò làm cho cô nghiêng ngả. Họ đã từng có
những giây phút hạnh phúc ... Cathy đến bên gần chiêc máy điện thoại,
không thể không gọi cho Brad, không thể để lòng mình trống trải thêm
một phút nào nữa ... Ngón tay Cathy bấm những con số thân quen. Cô nghe
thấy hơi thở của mình dồn nén và thổn thức trong ống nghe. Chuông reo
và vẫn cái giọng mà một nghìn năm nữa cũng không tài nào cô có thể quên
được : " Hello " . Đầu dây bên này, Cathy cũng đáp lại Brad bằng một âm
thanh tương tự. Và cứ như thế Brad đang gào lên :" Cathy đấy phải không
? " .Nước mắt giàn giụa, Cathy mỉm cười hạnh phúc :" Anh ấy vẫn không
hề quên giọng nói của mình " . Giọng của Cathy nghe như hư vô :" Em đây
, Brad à, Anh hẹn em cuối buổi chiều thành lễ ... " . Brad quên cả việc
dập ống nghe, Anh với lấy chìa khóa xe rồi lao như bao trên đường cao
tốc. Cảm giác sung sướng hân hoan của Brad chẳng khác nào với lúc Anh
đến nhà Cathy trong buổi hẹn đầu tiên. Anh cứ sợ, chỉ cần chậm một tích
tắc thôi, người ta sẽ đem Cathy của Anh đi mãi mãi. Và đến lúc ấy thì
làm sao Anh có thể sống trên cõi đời này. Brad chạy ba bước một trên
cầu thang nhà Cathy, ùa vào phòng cô như một cơn lốc và cuốn lấy Cathy
bằng một nụ hôn.
Cathy bước về phía của sổ, nơi chứng kiến tình yêu ngọt ngào
của một Anh chàng đứng dưới gốc cây và cô nàng xinh đẹp trên lầu hai.
Brad vòng tay ôm lấy eo của Cathy và gục đầu vào vai cô :" Anh mang quà
Valentine đến cho em đây " . Cathy nhoẻn miệng cười :" Lại món quà
giống quà năm trước chứ gì ? " " Món quà cao 1m79 nặng 60 cân và có
trái tim biết yêu em tha thiết ... ". Cathy đến bên bàn đốt nến. Những
ngọn nến lung linh minh chứng cho một tình yêu vĩnh hằng . Dường như
không có gì chia cắt nổi tình yêu của họ. Cứ như thể trên cuộc đời này,
họ sinh ra là để yêu nhau và biến tất cả ngày tháng thành ngày
Valentine's Day hạnh phúc ...
Mẹ Cathy choàng tỉnh dậy trong một buổi sáng ngày 15 tháng 2.
Bà vừa mơ thấy một giấc mơ lạ lùng. Bà choàng vội chiếc khăn màu lam
rồi đi về phía căn phòng tầng hai đầu hồi của căn nhà. Căn phòng ấy đã
một năm rồi bà khóa trái lại và không để một ai đến đó. Căn phòng tiếc
thương, căn phòng tưởng niệm, căn phòng cất giấu kỉ niệm và nỗi nhung
nhớ của bà ... Bà hồi hộp mở khóa và bước vào . Chúa ơi, đầu gối bà như
nhũn ra. Cửa sổ vẫn mở cuốn sách Pauxtopxki vẫn để trên mặt bàn và mở
những trang có câu chuyện mà đứa con gái yêu dấu của bà thường đọc.
Trên mặt bàn, những ngọn nến hồng vẫn đang còn cháy dở ... Bà đổ sụp
xuống máy điện thoại và gọi cho cảnh sát. Bà hoang mang và để nước mắt
lăn trên gương mặt nhăn nheo vì khóc thương con gái. Đúng ! Đây là căn
phòng của Cathy, con gái bà, người đã mất cách đây 1 năm rồi