Những
cột mốt trong đời
16 tuổi
Bạn đã từng lâm vào hoàn cảnh như tôi chưa? Vào một buổi tối năm tôi 16
tuổi, sau khi ăn cơm tối, như thường lệ, bố mẹ, tôi và anh trai quây
quần ở phòng khách và xem ti vi. Chương trình mà bố tôi yêu thích: thời
sự. Vừa xem tới phần tin tức quốc tế thì bố tắt vụt tivi, tôi và anh
trai khá ngỡ ngàng, vì đây là phần tin tức bố tôi rất thích. Ông hay
nói rằng dù sống ở Việt Nam thì cũng cần phải biết ngoài kia thế giới
sống sao. Thường thì sau khi bố tắt tivi chúng tôi phải lọc tọc về
phòng, à không bây giờ chỉ có tôi phải về phòng thôi còn anh trai tôi
sớm đã được nhàn nhã rồi. Hơn 2 tháng trước anh tôi đã thi đại học, anh
ấy 18 rồi mà. 1 tháng trước có giấy báo trúng tuyển vào Đại học Y dược
thành phố Hồ Chí Minh. Và giờ đây anh ấy đang là tân sinh viên. Ôi trời
ơi! Cái danh hiệu ấy, anh thường xuyên đem ra để trêu ngươi tôi. Hả tôi
thèm sao. Tôi!!! Phùng Nguyên Bảo Khánh sẽ quyết tâm thi đậu Đại học
Kinh tế. Ai cũng bảo tên của tôi giống con trai. Ôi ôi!!! À quên mất.
Tôi chưa cho bạn biết hoàn cảnh của tôi như thế nào đúng không? Tiếp
tục. Sau khi tắt tivi. Tôi và anh Phong uể oải đứng dậy. Nhưng chưa kịp
bước ra khỏi phòng khách thì bố tôi gọi giật cả 2 anh em lại vì có
chuyện cần nói. Nhìn vẻ mặt bố, tôi đoán đây là một chuyện hệ trọng. Mẹ
tôi cũng ngồi đó, có vẻ rất trầm ngâm. Bố bắt đầu câu chuyện thật khó
khăn. Nhưng rồi bố cũng kể ra được câu chuyện ấy. Trông bố có vẻ xa
xăm. Chúng tôi hiểu mức độ quan trọng của câu chuyện mà bố vừa kể nhưng
có lẽ chưa nhận ra đó chính là câu chuyện của gia đình tôi. Bố hướng
mắt về phía tôi, cả mẹ nữa. Họ không nói gì chỉ nhìn tôi thôi. Sao lại
nhìn tôi. Tôi bắt đầu có cảm giác đặc biệt khó tả. Tôi đưa 2 con mắt
nhìn bố và mẹ, đồng tử chạy liên hồi từ phía bố sang phía mẹ. Rồi nước
mắt tôi tự động rơi. Nhiều lắm. Cả bố và mẹ tiếp tục im lặng như khẳng
định những gì tôi đang nghĩ là sự thật. Mẹ cũng muốn khóc, nhưng sợ nếu
khóc thì tôi sẽ càng khó xử. Bố cắn môi e ngại. Tôi lúc đó không để ý
đến Phong. Anh ấy có lẽ cũng hướng đôi mắt về phía tôi. Có lẽ cũng là
ánh mắt e ngại. Bạn biết không, có lúc tôi đã ước mình là con gái của
một gia đình khác, để có được những bộ quần áo đẹp, có được máy tính
xịn và được nối mạng. Nhưng hiện tại hình như ngược lại với mong ước
ngốc nghếch đó. Hãy thử tưởng tượng, bạn không phải là con đẻ của bố mẹ
hiện tại. Nhưng chỉ tưởng tượng thì bạn chắc ăn vẫn chưa hiểu cảm giác
của tôi đâu. Tôi là ai? Tại sao không phải là con đẻ của họ. Tôi không
hề có một ký ức nào về cha mẹ đẻ. Họ là ai? Tại sao họ bỏ tôi. Và tôi
bỗng chốc trở thành trẻ mồ côi. Tôi mồ côi.
18 tuổi
Một cột mốc quan trọng trong đời tôi. Vì nó đánh dấu một sự việc mà tôi
cho là quan trọng. Tôi chính thức rung động trước một đứa con trai.
Điều này hơi quá bình thường không nhỉ. Bởi vì ở cái tuổi này có khi
người ta đã có cả một tiểu thuyết tình yêu rồi ấy. Nhưng với tôi nó
không hề muộn. Bởi tôi cần thời gian vá lại vết thương lòng cho chính
mình. Ban đầu tôi cần làm quen với việc tôi chỉ là con nuôi dù cho bố
mẹ chưa từng đối xử với tôi khác một đứa con ruột. Họ cao cả và yêu
thương hết mực. Thứ hai tôi đi tìm câu trả lời cho câu hỏi tôi là ai?
Nhưng rồi thời gian trôi qua khi những ẩn số tiếp tục là ẩn số, tôi đã
quay lại với cuộc sống bình thường, một đứa con bình thường. Tôi chấp
nhận chứ còn biết làm sao nữa. Bởi vì tôi thật sự sợ rằng khi biết được
tôi là ai tôi còn đau khổ hơn. Bố mẹ hiện tại chỉ muốn cho tôi biết sự
thật vì tôi có quyền biết điều đó. Họ không muốn để đến khi tôi phát
hiện ra thì mới nói, tôi sẽ oán hận họ không chừng. 16 năm làm con của
họ, tôi đích thực là một đứa con máu mủ. Họ yêu tôi như chính con ruột
của họ. Tôi biết ơn và cũng yêu thương họ. Khi cuộc sống hiện tại đã
tốt đẹp như thế thì còn gì cho tôi phải bất mãn cơ chứ. Nhưng có những
việc thì nó không còn như trước. Ví như tôi không còn lên tiếng đòi hỏi
những thứ vật chất là xa xỉ đối với gia đình tôi như trước nữa. Đến cả
những vật chất bình thường cũng không dám đòi hỏi quá nhiều. Thay vào
đó là bố mẹ tự động mua cho tôi. Có lẽ họ muốn bù đắp cho tôi, xóa đi
những vết thương lòng không phải do họ gây ra. Bởi thế tôi lại càng
biết ơn. Càng biết ơn tôi càng phải là một đứa trẻ thật tốt. Tôi thôi
hỏi họ về những chi tiết nhỏ nhặt ngày tôi được tìm thấy. Về những thứ
mà họ nhặt được cùng với tôi. Nhưng có lẽ thời gian đã quá lâu để mọi
thứ còn nguyên vẹn trong trí nhớ của họ. Những gì có thể đó là giữ lại
cho tôi chiếc lắc tay bằng đồng. Chiếc lắc ấy ở trên tay tôi từ lúc tôi
được đưa về cho khi tôi không còn đeo vừa nữa – khi đó tôi khoảng 7
tuổi. Nhưng nó không như trong phim, không có gì để liên hệ với gia
đình cũ của tôi cả. Chỉ có dòng chữ 29-9 khắc phía trong. Uhm. Chỉ có
vậy thôi. Và họ lấy ngày đó làm ngày sinh cho tôi. Đôi khi tôi tự hỏi
đó có phải ngày sinh của tôi hay không? Khi trong đời bạn xảy ra một
biến cố thì bạn sẽ trở nên già dặn hơn tuổi, đơn giản vì biến cố đó đã
khiến bạn phải suy nghĩ nhiều hơn, trầm tư hơn. Nhưng trên hết tôi vẫn
mới chỉ là một cô gái 18 tuổi. Những gì là quy luật tự nhiên thì mãi
mãi không thể phá vỡ được. Đối mặt với những xúc cảm khó tả, một thoáng
bối rối trước một người con trai, một chút ngượng ngùng với những suy
nghĩ nửa vời, vừa con nít vừa người lớn. Đôi khi là xấu hổ vì những
tưởng tượng mà ở tuổi này chúng ta thường cho là nó xấu xa. Phải rồi đó
là quy luật và nó ứng nghiệm với tất thảy chúng ta vào một thời điểm
nào đó trong đời. Chỉ có điều, tôi sẽ cảm thấy thoải mái và mơ mộng bay
bổng hơn nếu người con trai đó không phải là anh trai của tôi - Phùng
Nguyên Thanh Phong. Đừng vội mắng tôi. Bạn nên hiểu là, tôi và anh tôi
chẳng có chút liên quan gì về huyết thống cả. Tôi biết luật pháp không
cho phép. Thế nên, việc yêu thích chính anh trai mình làm tôi cảm thấy
tội lỗi vô cùng. Tất nhiên tôi để mọi cảm xúc trong lòng. Cất giấu thật
kỹ, cố gắng chôn vùi. Nhưng ngày nào cũng chạm mặt, quá hiểu nhau. Bạn
nghĩ sao? Tôi đang đối mặt cùng lúc cả hai vấn đề đó là tình cảm và
tương lai phía trước, tôi 18 tuổi đúng không? Thế đấy. Khó khăn vô
cùng. Những lúc cần phải tập trung vào bài học thì tôi lại thả trôi tâm
trí đi tới tận đâu. Tự nhiên đỏ mặt vì lúc chiều tôi đâm sầm vào người
ông anh, hắn ta vừa tắm ra và chỉ mặc một cái quần sooc. Thì ở nhà
thằng con trai nào chẳng vậy. Nhưng khổ nỗi tôi không phải là em gái
ruột của anh. Làm sao tôi lờ đi được điều này. Cố gắng đưa mình vào quỹ
đạo. Nhưng cứ thế này chẳng thể nào tập trung học được. Cứ ép mình phải
suy nghĩ rằng tôi là em gái của anh. Em gái, em gái, em gái, em gái, em
gái, em gái, em gái………nuôi. Tôi muốn nổ tung. Tuổi 18 cái tuổi đẹp đẽ
của đời người con gái. Nhưng với tôi đó là thời điểm khó khăn nhất. Áp
lực. Bạn nếu đã từng 18 thì hẳn hiểu rất rõ, cái tuổi này chính là tuổi
chứa đựng nhiều suy nghĩ vớ vẩn nhất. Những áp lực vô hình, chẳng rõ
nguyên nhân. Là thời điểm cho nhiều sự bộc phát, tích tụ những cảm giác
khó chịu. Đôi khi cảm thấy nặng nè trong lòng mà chẳng biết do đâu.
Muốn được bứt phá, muốn được tung bay, muốn được đua với tốc độ ánh
sáng. Căn bệnh tuổi 18. Tôi gọi chung mọi biểu hiện trên là như vậy.
Tôi là đứa mắc căn bệnh này khá trầm trọng. Vì sao thì bạn có thể hiểu
mà. Trong khi bạn bè lỡ có cảm tình với ai đó thì có thể thổ lộ và thả
trôi cảm xúc thì tôi phải đè nén nó lại. Thay đổi đối tượng chú ý. Là
câm lặng không dám tâm sự với bất cứ ai. Là cảm thấy tội lỗi. Là im
lặng. Có thể chính điều này tạo ra tôi. Một cô gái sống nội tâm và ít
chia sẻ. Nhưng tôi hiểu, những cảm giác ấy sẽ qua thôi. Tôi cũng biết
tạo cho mình những niềm vui nho nhỏ. Những món quà cho bố mẹ, anh trai,
bạn bè vào một dịp chẳng có gì đặc biệt. Lạc quan lên nào. Tôi luôn tự
nhủ như thế.
20 tuổi
Mốc này đánh dấu điều gì ư. Cũng không có gì đặc biệt. Chỉ đơn giản là
khi tôi 20. Tôi quên chưa thông báo cho bạn biết. Tôi đang là sinh viên
năm hai của trường Đại học mà tôi luôn mơ ước. Chúng tôi đã lớn theo
một nghĩa nào đó. Ở thời điểm 16 tuổi tôi cảm thấy tức khi anh trai cứ
đem cái thẻ sinh viên ra trêu ngươi nhằm khiến cho tôi ghen ăn tức ở. Ừ
thì không nghiêm trọng như thế nhưng nó lại là một động lực cho sự phấn
đấu của tôi. Và rồi bây giờ tôi quên mất việc đó, trả thù anh trai tôi
vì lý do lãng nhách kể trên. Ngày trước, những ngày trước đây chúng ta
còn hồn nhiên và ngây thơ lắm lắm.
21 tuổi
Tình yêu luôn là thứ để người ta phấn đấu. Tôi đang sống những ngày của
tuổi 21, tuổi có những tham vọng lớn hơn trước, tuổi của việc biến
những ước mơ trở thành hiện thực. Ước mơ của tôi là gì ư? Đợi đến khi
tôi biến nó thành hiện thực được tôi sẽ nói với bạn. Năm ba đại học
rồi. Tôi gặp nhiều áp lực hơn, bận bịu và trở nên khá trầm lặng, ít
nói. Vì sao ư. Tôi bận. Bận học. Thời gian nói giảm đi rất nhiều thay
vào đó là suy nghĩ và hành động. Ôi trông tôi bê bối quá. Sắc đẹp giảm
sút. Nhưng tôi không bân tâm lắm. Còn nếu người yêu của tôi bận tâm thì
có lẽ anh ta phải tự thu xếp suy nghĩ thôi. Khi người ta yêu nhau thật
lòng thì chắc không quá bận tâm đâu. Mà nên lo lắng thì hơn. Nên động
viên và làm chỗ dựa tinh thần cho nhau. Nhưng quả thật tôi xuống sắc
quá. Người yêu của tôi nói chia tay, vì sao? Vì tôi quá tập trung vào
học hành mà lãng quên anh ta. Đã ít đi chơi cùng nhau mà khi đi chơi
lại còn trông không còn tươm tất như xưa. Tôi coi anh ta quan trọng đến
đâu mà sao lại làm như thế. Ôi tôi không rõ những gì anh ta nói là sự
thật, là vì anh ta cảm thấy tôi không còn coi anh ta quan trọng nữa.
Nhưng tôi nghĩ là anh ta thấy tôi đã xấu đi nhiều so với trước. Tự nhủ
nếu mình vô tâm thì để người ta ra đi cũng tốt. Bởi vì tôi đã coi việc
học lên trên mà anh ta không chấp nhận được thì đành vậy. Tôi coi việc
chia tay quá bình thường. Buồn một chút, đau khổ một chút nhưng nó chưa
là gì cả với nỗi đau tôi đã từng chịu đựng, vì thế tôi nhanh chóng quay
về với quỹ đạo làm việc của mình. Anh trai tôi đến bên và nói với tôi
thế này: “con trai có lòng tự trọng của nó, em tập trung học hành là
tốt thôi nhưng cũng nên đặt mình vào người đó và suy nghĩ chứ?”. Tôi
nhìn anh tôi chằm chằm. Anh ấy đứng lên và bước ra khỏi phòng tôi.
Chuyện tình cảm trước nay chưa ai can thiệp của ai. Nhưng lần này anh
lại lên tiếng. tôi bỏ lửng việc đang làm. Suy nghĩ một chút. Tôi thừa
nhận tôi vô tâm. Nhưng có lẽ cái lòng tự trọng trong tôi đã khiến tôi
dừng lại ở việc cảm thấy mình là người có lỗi mà không thể xin lỗi. Một
phần vì suy nghĩ cái gì đã chấm dứt thì nên cho nó chấm dứt.
22 tuổi
Tôi bận hơn cả năm ba, tất bật đến nỗi già đi trông thấy. Vì tôi đang
phấn đấu cho những ước mơ của tôi. Và đổi lại tôi có một tấm bằng đẹp
trên tay. Đấy là tất cả nỗ lực và đam mê. Dù bỏ ra biết bao nhiêu công
sức mà thành quả tốt thì người ta vẫn hài lòng. Năm nay anh trai tôi
cũng ra trường. Vất vả lắm, ngành y mà. Anh tôi cũng chẳng kém cạnh
tôi. Trông anh ấy cũng tơi tả vì cái ngày đẹp trời nhận tấm bằng tốt
nghiệp trên tay. Ra trường cùng một năm và anh tôi dĩ nhiên dễ dàng tìm
được việc hơn tôi. Cũng không hẳn là tôi khó khăn trong việc tìm việc
làm mà là chưa hài lòng. Tôi muốn tìm một công việc, thật sự thử thách,
thật sự công bằng, chỉ có làm việc để đạt được những gì mình muốn. Chắc
bạn hiểu ý tôi. Tôi muốn đi tìm một môi trường thật trong lành. Không
quá đòi hỏi chứ. nhưng tôi muốn thế. Được không nào. Và rồi tôi đã tìm
được một nơi mình muốn. Chỉ có điều tôi chưa thể di làm ở đó ngay được.
Vì tôi còn thiếu một thứ. Chờ đợi nhé. Bạn sẽ biết là gì ngay thôi.
23 tuổi
Tôi phấn đấu để đạt được thứ mà tôi muốn, nhưng tôi không thể chỉ ở nhà
mà không đi làm. Tôi vẫn quyết định vào làm ở một công ty nhỏ. Mức
lương chấp nhận được. Tôi chọn công ty này chỉ vì tôi muốn không gặp
quá nhiều khó khăn và áp lực cho công việc hiện tại, còn dành thời gian
để thực hiện điều mà tôi muốn. Nhưng bạn biết đấy: “mưu sự tại nhân,
hành sự tại thiên”. Ngày thứ bảy định mệnh, ngày đó cướp đi của tôi một
con người mà tôi trên cả sự yêu thương là kính trọng và biết ơn. Tai
nạn giao thông xảy ra với bố và ông bỏ ba mẹ con tôi lại mà ra đi. Tôi
không tin vào những gì mà mẹ nói. Mẹ cũng mất bình tĩnh rồi, mẹ buông
điện thoại để tôi chẳng kịp hỏi bố đang ở bệnh viện nào. Tất cả đều là
màu trắng. Màu khăn trắng, áo blu trắng, thứ ánh sáng của bệnh viện
cũng là màu trắng. Bệnh viện chỉ có một màu trắng đơn điệu, u buồn.
Hành lang bệnh viện có một người phụ nữ đang bò lết theo chiếc cáng đưa
chồng mình vào nhà xác, có một người con trai bật tiếng khóc nức nở,
chàng trai đã rất lâu không khóc nức nở như thế. Cô gái đứng tựa vào
tường, môi cô bị cắn chảy máu, đôi mắt lờ đi. Trên đường đến đây cô đã
khóc, khóc nhiều lắm. Tưởng chừng như muốn đứt từng khúc ruột. Đám tang
diễn ra, ai cũng tiếc nuối cho một con người mẫu mực, tốt bụng. Mấy
ngày liên tục cả tôi, mẹ và anh trai không ai đụng vào một chút thức ăn
cả. Mẹ tôi phải thường xuyên chuyền nước. Một tháng, hai tháng rồi ba
tháng. Căn nhà như bị bỏ hoang, ba người không nói, không cười. Thời
gian trôi qua nhưng nỗi đau chưa nguôi. Tôi thường bắt gặp mẹ nhìn lên
bàn thờ bố và lại cắn chặt môi. Nước mắt mẹ chỉ muốn tuôn trào cho hết
đau khổ, nhưng để con cái không phải lo lắng cho mình, bà lại cố kìm
nén. Anh trai tôi thường khóc vào ban đêm, khóc thầm lặng lẽ, con trai
mà phải kiên cường chứ. Còn mẹ và em gái nữa. Anh không thể để cho cả
nhà thấy mình yếu lòng. Còn tôi, tìm đến với giấc ngủ thật khó. Những
lúc quá mệt mỏi vì khóc, tôi thiếp đi, nhưng lại sực tỉnh sau cơn ác
mộng. Bạn biết không, khi mất đi một người thân yêu, bạn tưởng chừng
như mất cả thế giới đó. Nỗi đau lớn lắm, không tả nổi bằng lời đâu.
24 tuổi
Một năm sau ngày bố bỏ chúng tôi ra đi. Quá khó khăn để quên đi nỗi đau
nhưng con người ta phải quên đi thôi. Người còn sống phải sống cho tử
tế. Sau một thời gian dài trì hoãn những dự định của mình, tôi lại tiếp
tục chúng. Đó là ước mơ của tôi mà. Càng lớn, càng sống con người ta
càng trải qua nhiều biến cố cuộc đời, nhưng trên hết, cuộc sống vẫn
luôn tiếp diễn như một cuộc hành trình thú vị. Tôi già dặn hơn nhiều,
trầm tư hơn nữa, chậm rãi một chút. Ít nói hơn một chút, vì không nói
thì có nhiều điều người ta vẫn hiểu được, khác với lúc chúng ta còn 20
hay 21, bất cứ mọi thứ đều muốn rõ ràng, và giải thích rõ ràng như sợ
người ta sẽ hiểu lầm. Thời gian trôi qua cho ta nhiều bài học, kinh
nghiệm quý giá. Anh trai tôi tất bật với công việc của một bác sỹ đến
thời gian kiếm người yêu cũng không có, tôi thật sự thắc mắc, cho đến
bây giờ tại sao anh chưa có bạn gái. Tôi cũng chưa từng nghe anh nhắc
đến chuyện tình cảm bao giờ. Mẹ tôi cũng nóng lòng lắm. Ở tuổi này 26
mà vẫn chưa lần nào nhắc đến chuyện tình cảm, có bất thường lắm không?
Nhưng anh tôi vẫn bình thản sống, làm việc. Anh ấy là một người khá
cao, mặt mày rất sáng sủa, hiền từ. Nhưng có nét bí ẩn, không hẳn là
như thế nhưng anh là người sống nội tâm như tôi vậy, thân thiện và hài
hước nhưng không phải là người cởi mở tâm sự. Những lúc trầm ngâm, vẻ
mặt ấy thật sự rất cuốn hút. Một người đàn ông vững chãi. Mọi thứ đều
có thời điểm, hãy cứ để nó đến một cách tự nhiên nhất.
25 tuổi
Tôi vẫn đang phấn đấu để đạt được mơ ước, nếu bạn hỏi tôi rằng mơ ước
của tôi là gì mà nó lớn lao và cần nhiều thời gian đến vậy thì tôi trả
lời rằng còn khá lâu đấy, đây mới chỉ là sự chuẩn bị, sự chuẩn bị lâu
hơn tôi tưởng một chút. Tôi tự tin là mình làm được, tôi chẳng hề nản
chí. Nhưng có thứ để tôi cần bận tâm, đó là chuyện tình cảm, tôi không
nhắc đến đúng không, phải từ ngày chia tay người yêu đầu tiên đến giờ,
tôi chưa yêu thêm một ai, đúng hơn là chưa có ai trở thành người yêu
thứ hai của tôi cả. Đáng lo đấy, một đứa con gái, ở tuổi này, tôi đáng
lẽ nên tìm kiếm người đàn ông của đời mình thôi. Mẹ ban đầu chỉ lo lắng
cho anh trai, thì giờ đã phải lo lắng cho cả hai. Thực ra tôi không
muốn làm mẹ phải lo. Nhưng ước mơ của tôi vẫn chưa thực hiện được thì
tôi chưa lập gia đình. Còn yêu ư? Tôi đang chờ đợi một cảm giác, không
thể yêu đại ai đó được. Nhưng có vẻ thời gian không cho phép, ý của tôi
là thời gian không cho phép mẹ tôi đợi chờ tôi. Mẹ mắc bệnh đãng trí,
có tên gọi khoa học là một từ gì đó khá dài và khó đọc. Theo như các
bác sỹ bên khoa thần kinh thì đây là căn bệnh không thể chữa được, chỉ
có thể điều trị để hạn chế sự phát bệnh, duy trì thêm sự sống. Nói vậy
không có nghĩa là mẹ sẽ ra đi ngay như bố mà là bệnh của mẹ sẽ nặng
dần, đến khi không thể cứu vãn. Đó là một căng bệnh khá phổ biến ở
người già. Bác sỹ nói nếu chắm sóc tốt mẹ có thể sống được khoảng 5 đến
7 năm nữa. Đã có trường hợp sống thêm cả chục năm. Có vẻ khả quan một
chút vì mẹ tôi khá vui vẻ. nhưng nỗi lo lắng trong tôi lại tràn ngập.
Dự định ước mơ của tôi có trở ngại với mẹ không? Tôi bắt đầu cần nghĩ
đến một giải pháp. Đúng rồi, giục anh trai cưới vợ cho mẹ được vui vầy
bên con dâu. Rồi sớm có cháu bế, người già cần vậy mà. Chúng tôi nói
chuyện, nói rất nhiều, nhưng cả hai dường như có chung suy nghĩ đó là
hối thúc người còn lại lập gia đình.
Anh phải lập gia đình đi cho mẹ có con dâu có người chăm sóc, em mà đi
lấy chồng thì thời gian đâu để chăm sóc cho mẹ chứ.
Mẹ mong em lấy chồng hơn anh đấy, em là con gái, mẹ lo cho em hơn.
Anh là con trai duy nhất, anh không sớm lấy vợ thì ai sẽ sinh cháu cho
mẹ bế, cho nhà mình có người nối dõi.
Bây giờ mà còn quan trọng chuyện đó sao. Anh là bác sỹ anh biết phải
chăm sóc mẹ thế nào. Anh sẽ đón bé Lan con bác Hiên ở quê lên ở cùng
với mẹ cho vui vầy.
Nó là cháu làm sao hiểu mẹ bằng em. Với cả nó cũng lên đây để học, có
thời gian và kiên nhẫn chăm sóc mẹ không chứ? Hơn nữa thỉnh thoảng mẹ
lại đãng trí thì nó có kiên nhẫn với mẹ được không.
Anh lo cho mẹ được, em mau thực hiện tâm nguyện của mẹ đi.
Tại sao anh không thực hiện mà bắt em.
Em là con gái, mẹ lo cho em hơn.
Nhưng anh là con đẻ của mẹ, mẹ hy vọng ở anh hơn em.
Tôi nhận ra mình vừa nói một điều không hay, đã từ lâu chuyện con đẻ,
con ruột đã không còn là vấn đề rồi. Nếu để mẹ biết, bà chắc hẳn buồn
lắm. Tôi im lặng, quay vào nhà. Ngồi bên màn hình máy tính mà tôi không
tài nào tập trung. Tôi thật sự chưa thể lâp gia đình. Chưa thể. Còn anh
tại sao lại dừa cho tôi đến thế. Chuyện tình cảm của anh là một ẩn số.
Kín kẽ quá cũng khiến người ta khó chịu. Mẹ vào bếp nấu ăn cho bữa tối.
Món canh rau hẹ. Mẹ quên mất anh tôi bị dị ứng với hẹ. Điều mà mẹ chưa
từng quên suốt 20 năm qua kể từ ngày tôi biết anh tôi bị dị ứng với hẹ.
Bữa ăn lặng lẽ, không ai nói với nhau câu nào. Vì hiểu quá rõ có nói
cũng trở nên vô duyên. Tôi lặng lẽ thu dọn bát dĩa, lau bàn. Cả ba mẹ
con quây quần bên bàn uống nước, cùng ăn hoa quả, khá trầm lặng. Rồi mẹ
lên tiếng:
Hai đứa thấy mẹ cũng đã già rồi, bệnh tật cũng đeo theo mẹ rồi. Mẹ mong
mỏi cả hai lập gia đình rồi sống hạnh phúc, có cháu cho mẹ được thấy dù
chỉ một lần.
Mẹ dứt lời rồi bước vào phòng. Hai anh em nhìn nhau, ánh mắt đều buồn
như nhau.
26 tuổi
Vì mẹ là người tôi vô cùng biết ơn. Đến lúc này, ước mơ của tôi phải
hoãn lại vô thời hạn thôi. Tôi chuyển công ty, về làm ở một nơi có thể
phát triển hơn nữa. Tôi cố gắng tìm cho mình một tình yêu hoặc chỉ là
một người yêu tôi thôi. Để mẹ không quá mong mỏi mà héo mòn. Không bao
lâu sau, tôi chấp nhận một người con trai cùng làm trong công ty, rất
được. Anh ta có vẻ rất thích tôi. Tôi cố gắng đối xử với anh ta như một
người yêu. Tôi yêu anh ta như nghĩa vụ, tôi đưa anh ta về ra mắt, mẹ
tôi rất hài lòng, từ đấy bà càng thúc giục tôi mau chóng làm đám cưới.
Anh ta hợp, rất hợp với mẹ. Kiên nhẫn với bà mỗi khi bà có phát bệnh.
Một người rất tốt để kết hôn. Nhưng sao tôi chẳng có một chút cảm xúc.
Những đêm tôi khóc một mình vì nghĩ mình sẽ phải sống với anh ta. Vì
tôi phải ép mình sống với một người tôi không có tình cảm. Nhân chuyện
của tôi, mẹ lại thúc ép anh mau chóng lấy vợ, anh cười với mẹ, bảo mẹ
sẽ không phải chờ lâu đâu. Mẹ tôi mừng lắm. Bạn có biết không? Tại sao
tôi không yêu ai ấy, vì tôi nhận ra mình yêu anh trai. Tình cảm không
hẳn là liên tục từ năm 18 tuổi. Nhưng tôi hiều là tôi rất yêu anh ấy,
chôn chặt tình cảm này. Tôi làm quá tốt. Tuy giục giã anh lấy vợ nhưng
khi nghe câu sắp rồi của anh. Lòng tôi quặn thắt. Chừng ấy năm, bao
nhiều cảm xúc kìm nén. Dòn ép. Tôi đã quá xuất sắc để che đậy. Nhưng
một phần không bị lộ vì anh chưa có người yêu, chưa có cảm giác mất anh
- dù chưa bao giờ anh là của tôi. Nhưng giờ đây tôi bắt đầu lo lắng.
Những giọt nước mắt thầm lặng ngày một nhiều hơn. Càng như vậy tôi càng
cảm thấy chai lỳ với người yêu của mình, cả có lỗi rất nhiều nữa. Tôi
chính vì vậy trước kia đã có ước muốn được đi du học và làm ở một công
ty tài chính Nhật bản. Thời gian tôi chuẩn bị cho ước mơ này đó là xin
cho được học bổng, nhưng cứ lần lữa, rồi gặp bao trắc trở. Ước mơ của
tôi bị hoãn vô thời hạn. Thực ra nói đến đây, tôi không dám khẳng định
với bạn đó là ước mơ. Có thể gọi tên nó là một cuộc đào tẩu. Sức chịu
đựng của con người là có hạn. Tôi càng không thể kiểm soát được cảm xúc
của mình. Tôi tìm đến một quán bar và uống rượu, nước mắt theo từng ly
rượu mà chảy ngược vào trong. Tôi say. Và khi say con người ta không
thể làm chủ được hành động của mình. Đáng lẽ tôi cần gọi cho bạn trai,
gọi anh ta đưa tôi về. Biết đâu đêm đó lại có chuyện gì xảy ra, chuyện
đó có thể khiến tôi toàn tâm toàn ý với anh ta hơn chăng. Nhưng anh ta
rất tử tế, tử tế đến khó chịu. Người mà tôi gọi bạn cũng hiểu đó là ai
rồi đó. Mọi nỗi niềm chôn dấu bao lâu giờ đã tuôn hết ra cùng anh. Tôi
quá say để nhớ là mình đã nói gì. Tôi chỉ đoán là tôi tuôn hết ra với
anh. Vì sau đó, anh lánh mặt tôi. Sai lầm, sai lầm của kẻ đã sáng suốt
trong bao năm nay. Người ta nói kiếm củi ba năm thiêu một giờ là đây.
Một ngày cuối tuần ảm đạm. Tôi bước chậm trên con đường về nhà. Tôi
không muốn về. Tôi bắt đầu sợ gặp anh. Sợ thấy ánh mắt đó. Và rồi tôi
nghĩ, đã đến lúc kết thúc. Tôi lôi điện thoại và gọi cho người yêu của
tôi.
Alo! Anh nghe đây. Khuya vậy mà còn gọi cho anh, nhớ anh hả? – người
yêu cười khúc khích sau câu nói ấy.
Uhm, em nhớ anh lắm.
Thật sao, em làm anh cảm động quá - anh ta luôn ngọt ngào như thế.
Chúng ta thuộc về nhau anh nhé.
Em nói gì lạ vậy? Chúng ta đang thuộc về nhau mà.
Thuộc về nhau hoàn toàn ấy, anh vốn thông minh lắm mà. Em đến chỗ anh
nhé.
Em muốn thế ư? Liệu mẹ có buồn không nếu…
Chúng ta kết hôn luôn anh nhé!
Em đang cầu hôn anh à?
Chính thức cầu hôn anh, hoàng tử.
Ta đồng ý, nàng ở đâu, ta sẽ đón nàng.
Em sẽ ghé qua chỗ anh. Đợi em.
Anh đợi em.
Chưa bao giờ tôi thấy nhục như thế này, tôi yêu cầu với một người đàn
ông, tôi cầu hôn một người đàn ông. Tim đau rất đau, sống mũi cay xè,
nước mắt đang chảy. Đôi chân tôi cứ muốn khụy xuống, chỉ đơn giản là
tôi thực sự không muốn đi đến nơi sẽ kết thúc mọi chuyện. Nhưng rồi tôi
đành lau nước mắt, cố mỉm cười. Quay mũi dày về phía đường và vẫy tay
gọi taxi đang tới gần. Chiếc taxi đậu ngay trước mặt, tôi mở cửa xe
nhưng còn chần chừ chưa muốn lên. Hít một hơi dài, sau khi bác tài xế
giục giã. Nhưng có cánh tay nào đó nắm lấy cổ tay tôi, lôi tôi ra khỏi
chiếc xe. Đóng mạnh cửa, và ra hiệu cho chiếc taxi chạy đi. Bác tài lẩm
bẩm chửi rủa điều gì đó rồi mới nhấn ga chạy đi.
Anh làm cái gì vậy?
Anh mới cần hỏi em câu đó. Em định làm gì?
Em làm gì không liên quan đến anh. - tôi không tìm được lý do, chẳng lẽ
lại nói là em đến với người yêu em.
Anh biết em thương mẹ, nhưng không nên hy sinh hạnh phúc của mình để
làm cho mẹ vui. Nếu mẹ biết liệu mẹ có vui.
Mẹ sẽ chẳng biết. Anh không nói thì mẹ sẽ chẳng biết. – còn gì để giấu
nữa.
Em ngốc quá đấy, chuyện cả đời không thể làm bậy được.
Em không ngốc, chuyện của em, em tự biết.
Tự biết cách phá hoại cuộc sống sau này của mình?
Anh biết gì mà nói vậy?
Em đang định đi đến chỗ của Hùng.
Điều đó có gì to tát chứ.
Em không yêu Hùng, làm thế là có lỗi với cậu ấy.
Anh còn giục em lấy chồng cho mẹ được vui giờ lại khuyên em đừng làm
vậy. Em phải làm sao cho anh vừa lòng? – sự bất lực thể hiện rõ trong
lời nói của tôi.
Anh không giục em kết hôn với người mà em không yêu.
Vậy mãi mãi em không thể kết hôn.
Anh cứng họng trước câu phản bác gay gắt của tôi.
Tôi lại chạy ra và vẫy taxi. Một chiếc taxi khác lại tấp vô lề. Đôi tay
tôi thật sự đang run rẩy. Tôi nhanh chóng leo lên xe. Nước mắt không
thể ngăn được nữa rồi. 20 phút sau tôi ở dưới khu chung cư của Hùng.
Chỉnh sửa lại mọi thứ. Cho thật hoàn hảo. Như tôi chưa từng khóc tối
nay. Tôi lấy can đảm để bước vào thang máy. Vụt có người ở trong thang
máy cùng tôi.
Anh đừng cản em.
Anh không nói gì mà chỉ siết chặt tôi, hơi thở nồng nàn của anh phả vào
má tôi. Tôi chỉ còn biết nhắm mắt và đắm chìm trong cơn đê mê. Anh
buông tôi ra ngay đúng lúc thang máy mở cửa. Thang máy đi xuống. Tôi im
lặng. Không ngước nhìn anh. Trong lòng tôi tràn ngập mâu thuẫn. Cảm xúc
thăng hoa, yêu thương thật sự, và cả sự bất lực. Bởi vì chúng tôi vừa
phá vỡ mọi thứ vỏ bọc lâu nay, phá bỏ cả lễ nghi. Phá bỏ ranh giới cấm.
Đêm đó tôi không ngủ được, chắc anh cũng vậy. Sự mâu thuẫn, tôi chưa
từng nghĩ rằng một ngày nào đó có chuyện này xảy ra. Chính vì chưa bao
giờ nghĩ, nên bây giờ mọi thứ trở nên bế tắc. Nếu mẹ biết chuyện gì sẽ
xảy ra. Nhưng khi cả hai đều hiểu cảm xúc của nhau rồi thì thật khó để
kiềm chế chúng. Chúng tôi mặc kệ những điều phía trước, bởi chưa thể có
cách giải quyết cho mọi việc. Chúng tôi lén hẹn hò với nhau, dẫu biêt
đó là điều sẽ làm mọi thứ trở nên nan giải hơn. Nhưng bạn có hiểu không
chúng tôi ngần ấy năm sống trong câm lặng chỉ vì nghĩ rằng tình cảm này
là tội lỗi. Trước đó cả hai đều yên phận chỉ vì chưa biêt tình cảm của
đối phương. Nhưng bây giờ, để thờ ơ trước cảm xúc của nhau là điều khó
khăn nhất. Tôi vừa hạnh phúc khi biết anh đã yêu tôi từ rất lâu, từ lúc
đó anh không thể xóa tôi ra khỏi tâm trí, rằng anh rất đau khổ khi tôi
có mối tình đầu, rồi khi tôi quyết định quen Hùng. Anh không thể kết
hôn trước tôi chỉ vì nếu tôi chưa kết hôn thì anh không đủ cản đảm để
lấy một người khác. Chỉ khi nào tôi đã cưới chồng anh mới đủ dũng khí
để từ bỏ tình cảm oan trái này. Anh thú nhận đã vỡ ào sung sướng vào
cái đêm tôi say khướt và thừa nhận tình cảm của tôi với anh. Khi ở bên
anh, mọi áp lực trong cuộc sống tan biến, cảm giác yên bình. Như thế
giới chỉ là một mặt nước tĩnh lặng xanh biếc. Nhưng rồi khi Hùng tra
hỏi tôi về tình cảm lúc này của tôi với Hùng, về đám cưới, Hùng muốn có
một đám cưới. Tôi chỉ biết nói rằng: “cho em thời gian. Em đang gặp
phải một chuyện khó xử cần giải quyết trước”. Nhưng cái lý do ấy trì
hoãn được bao lâu. Tâm trạng thật nặng nề để có thể suy nghĩ được điều
gì đó. Trong mọi trường hợp đối mặt luôn tốt hơn là chạy trốn đúng
không. Cuối cùng thì tôi và anh quyết định nói chuyện với mẹ. Chạy trốn
chuyện này đến bao giờ nữa. Câu chuyện khó mở lời y như câu chuyện 8
năm về trước. Chúng tôi im lặng đón chờ sự tức giận của mẹ. Nhưng rồi,
mẹ hoàn toàn im lặng, càng đáng sợ hơn nữa. Năm phút trôi qua mà tưởng
chừng như cả thế kỷ. Những gì chúng tôi đang đợi đều không xảy ra. Mẹ
thở dài.
Mẹ không chờ hai đứa nói cũng đã sớm biết rồi.
Tình cảm là thứ con người ta khó che dấu nhất. - mẹ tiếp
Mẹ thấy những ánh mắt chúng bay nhìn trộm nhau. Mẹ cũng không hy vọng
chúng bay có tình cảm với nhau vượt khỏi tình cảm anh em. Nhưng sự thể
không ai ngăn được, tình cảm lại là điều tự nhiên. Có lẽ cả hai đứa
cũng đã khổ lắm rồi. Mẹ chúng mày không còn nhiều hơi sức để mà ngăn
cản. Đời người cũng đã gần kết thúc, đến lúc này mà còn chia cắt tinh
cảm tụi bay thì mẹ quá đáng quá. Huống chi bay là con mẹ, con của mẹ mẹ
chỉ mong chúng bay hạnh phúc, vui vẻ.
Chúng tôi ngậm ngùi lắng nghe. Tôi cúi gầm mặt xuống, nước mắt đã rơi
tự bao giờ. Mẹ cao cả hơn cả những gì chúng tôi có thể biết.
Bay không có lỗi mẹ không cấm, nhưng pháp luật cấm.
Mẹ ơi chỉ cần không còn là anh em, chứng minh không có quan hệ huyết
thống là pháp luật cho phép.
Tôi và mẹ cùng quay sang anh và ngỡ ngàng.
Anh mím môi như đứa trẻ có lỗi. Mẹ lại thở dài.
Chuyện của con nữa đấy Khánh. Thằng Hùng nó là người tốt, bay làm nó
phải khổ rồi.
Phải chăng làm tổn thương người khác thì bản thân sẽ không có được hành
phúc. Sai lầm từ khi tôi cố chấp với suy nghĩ rằng chỉ cần mẹ vui tôi
có thể hy sinh. Nhưng thực chất đó là một sự ích kỷ. Với chính tôi và
Hùng. Tôi đã sai không thể cứ tiếp tục sai. Tôi chỉ còn có thể nói xin
lỗi thôi. Những người xung quanh tôi đều tốt và rộng lượng. Có lẽ đến
cuối cuộc đời tôi vẫn không thôi biết ơn tất cả. 16 tuổi tưởng như cuộc
đời quá bạc bẽo với mình. Thì giờ đây tôi hiểu, mọi sự việc trên đời
đểu rất xứng đáng. Quan trọng với chúng ta là được yêu thương và trao
yêu thương.