Nâng
cấp ôsin
Sao các đại gia không vào hành lang bệnh viện mà tìm tình một đêm? Năm
trăm đô, hai trăm đô cũng được. Tôi cao 1m68, ba vòng đủ chuẩn, mặt
xinh, da trắng. Tôi sẽ bán tôi ngay để đủ tiền phẫu thuật cho mẹ.
***
1.
Đã một tuần ăn chực nằm chờ trong bệnh viện, nhưng tôi vẫn không thể
nào thích nghi được với không khí ở đây. Từ khoa điều trị của mẹ muốn
xuống căng tin phải đi qua lối vào nhà xác. Mỗi lần hai mẹ con dìu nhau
đi, tôi cứ phải cố dấn bước cho nhanh và mắt nhìn thẳng tắp. Để bảo vệ
chút mạnh mẽ còn lại mà không đổ gục. Nhà tôi, mẹ góa con côi, nếu tôi
cũng quỵ, sẽ chẳng còn ai làm chỗ dựa cho mẹ.
Hết một tuần, tất cả kết quả xét nghiệm đều đi đến chung một kết luận:
Khối u của mẹ lành tính nhưng bắt buộc phải phẫu thuật.
Nỗi vui mừng chưa kịp nhen nhóm thì số tiền dự tính phải chi trả đã tàn
bạo bóp nghẹt trái tim tôi lần nữa.
Tôi có bán răng, bán tóc, bán máu, bán cả nhà cũng không thể đủ một nửa
con số trăm triệu đồng. Huy động tất cả người thân, bạn bè quen biết
được vỏn vẹn hai chục triệu. Cây vàng mẹ định để dành làm của hồi môn
cho tôi phải bán đúng lúc giá chạm đáy cũng chỉ gom thêm được bốn chục
triệu nữa. Con số sáu mươi triệu đồng còn lại cứ như cái thòng lọng
treo lơ lửng trên đầu tôi.
Không có nó, mẹ không thể phẫu thuật được. Thời gian càng kéo dài, xác
suất an toàn sẽ càng giảm. Chưa bao giờ tôi lâm vào tình trạng quẫn trí
như lúc này.
Sao các đại gia không vào hành lang bệnh viện mà tìm tình một đêm? Năm
trăm đô, hai trăm đô cũng được. Tôi cao 1m68, ba vòng đủ chuẩn, mặt
xinh, da trắng. Tôi sẽ bán tôi ngay để đủ tiền phẫu thuật cho mẹ.
***
Mỗi buổi sáng, bác sĩ điều trị cho mẹ đi qua thăm khám đều hỏi han về
tình hình chuẩn bị của chúng tôi. Tôi chưa bao giờ khóc trước mặt bác
sĩ, nhưng sắc mặt tôi trông còn thảm hơn cả khóc, nên bao giờ anh cũng
ái ngại quay đi.
Phòng bệnh của mẹ có mười hai người, chen chúc trong sáu cái giường cá
nhân. Buổi sáng hôm thứ sáu, bác sĩ điều trị của mẹ đi vào, mang theo
mười hai cái phong bì, bảo là của các nhà hảo tâm gửi tặng. Mười một
cái đều chỉ có một triệu đồng, riêng cái của mẹ tôi là năm triệu đồng,
kèm theo tín hiệu "bí mật". Có nhiều tiếng khóc cùng lúc sụt sùi. Bác
sĩ thấy ngại sao đó mà đi ra ngay, còn bảo tôi cuối giờ lên khoa gặp.
Ai đã từng vào chăm bệnh nhân trong viện mới cảm nhận được hết cái thấp
thỏm trong câu hẹn gặp với bác sĩ. Thường là vì tình trạng bệnh tiến
triển không tốt bác sĩ điều trị mới phải gặp riêng người nhà. Cũng có
khi vì phí điều trị tự nhiên lại đội lên quá cao. Với người giàu mà
nói, đây không phải là khó khăn gì ghê gớm. Nhưng với dân nghèo như
chúng tôi, mức độ sát thương của nó như các cư dân mạng hay nói, đúng
là "vô đối".
Cho nên, suốt cả ngày hôm ấy tôi hết đi ra lại đi vào, giơ tay xem đồng
hồ liên tục, đến mức chính mẹ cũng bị lây cảm giác căng thẳng. Khi kim
giờ chỉ đúng số năm, tôi lao như tên bắn qua hành lang bệnh viện. Ngồi
trong phòng của anh rồi, hơi thở vẫn chưa điều hòa nổi, lòng bàn tay
tôi túa mồ hôi lạnh toát.
Không có tiên liệu xấu nào cả. Anh chỉ cho tôi thêm một con đường sống.
Tôi phải cấp tốc mua bảo hiểm cho mẹ, trước thời gian phẫu thuật. Anh
thậm chí còn giới thiệu người có thể giúp tôi đẩy nhanh và hợp thức hóa
các thủ tục. Tôi trào nước mắt cám ơn. Anh lại lúng túng: Cũng không
giúp được gì nhiều đâu, vì ca mổ của mẹ em là tự nguyện, nên bảo hiểm
chỉ trả giúp một phần viện phí. Giảm được khoảng 20% tổng chi phí là
cùng!
Tôi lẩm nhẩm trong óc, 20% của 120 triệu nghĩa là hơn hai chục triệu.
Nghĩa là nỗi lo của tôi giảm xuống chỉ còn hơn ba chục triệu nữa thôi.
Một triệu đồng lúc này cũng quý, nói gì đến hơn hai chục triệu.
Nhưng một tuần sau đó tôi vẫn không biết làm cách nào để xoay ra hơn ba
chục triệu đồng.
Túng quá hóa liều. Tôi một lần nữa gõ cửa phòng bác sĩ điều trị chính.
Trong tay là một hợp đồng đã soạn sẵn, ký sẵn. Tôi mạo muội đề nghị anh
bảo lãnh cho ca mổ của mẹ tôi. Tôi biết điều này là bất khả thi. Trong
bệnh viện lúc nào cũng có người nghèo. Mạng ai cũng quý. Ai cũng muốn
nhờ bác sĩ bảo lãnh. Mà bác sĩ thì không là thánh.
Nhưng tôi có một niềm tin mơ hồ: Hình như anh để ý đến tôi. Có để ý mới
đưa phong bị dày hơn những người khác. Có để ý mới nói giúp việc làm
bảo hiểm, không bác sĩ nào rỗi hơi lại đi mách bệnh nhân cách lách luật
rắc rối và có phần trái quy tắc như vậy?
Trong hợp đồng thảo sẵn, tôi đề nghị làm giúp việc không công cho gia
đình bác sĩ trong 3 năm, bảy ngày trên tuần, ba giờ mỗi ngày. Không
ngờ, anh nhìn tờ giấy rồi cười, đẩy lại phía tôi không nói gì. Cuống
quá, tôi nói thẳng tưng mà không hề đỏ mặt: Hay là anh mua em đi, toàn
quyền sử dụng trong một năm. Em cam tâm tình nguyện!
Lần này, anh đơ ra một lúc, mặt đỏ bừng.
Tôi gần như tuyệt vọng, thiếu chút nữa thì nằm lăn ra phòng anh ăn vạ.
Một lúc sau anh bảo tôi chuẩn bị, thứ ba sẽ mổ cho mẹ. Tôi gần như bay
ra khỏi phòng anh, bất chấp nỗi ê chề bán thân vô tiền khoáng hậu kia.
Trước mắt tôi chỉ còn viễn cảnh mẹ sẽ được phẫu thật, sẽ khỏi bệnh,
khỏe mạnh trở lại. Tôi làm gì còn người thân nào khác trên đời này!
Ca phẫu thuật của mẹ rất thành công. Lúc này tâm trí tôi mới trở lại
trạng thái bình thường. Nghĩ đến cái hợp đồng vẫn bỏ lại trong phòng
anh, không khỏi ngượng ngùng. Nhưng mãi vẫn không thấy khổ chủ đòi nợ.
Gần ngày mẹ ra viện, tôi lần nữa vác mặt mo đi đề nghị người ta "nghiệm
thu" mình.
2.
Tôi ngoài ba mươi tuổi. Bác sĩ của một bệnh viện lớn. Độc thân nhưng
hình như không có duyên lắm với phụ nữ. Lần đầu nhìn thấy em đã rung
rinh. Em rất đẹp, lại hiếu thuận. Chăm chút mẹ từng li từng tí.
Làm việc trong bệnh viện lâu rồi, tôi đã chứng kiến không ít cảnh các
ông bố bà mẹ cô đơn vò võ điều trị nội trú, toàn bộ việc chăm sóc phó
mặc cả cho điều dưỡng viên, con cái một tuần tới điểm danh một lần đã
là nhiều. Thế nên, hình ảnh của em ngày ngày chăm chút mẹ tận tâm tận
lực lại khiến tôi để tâm. Mẹ em phải phẫu thuật, lần lữa mãi mà không
thu xếp đủ tiền, tôi cũng có chút động lòng.
Mẹ tôi năm nay ngoài bảy mươi tuổi. Bố tôi mất đã năm năm, sở thích còn
lại duy nhất của bà là chăm tôi và làm từ thiện. Lương hưu của bà không
đáng là bao, ngày ngày bà may áo, đan len, rồi cứ gom lại từng tí một,
thành một chục là hớn hở mang cho trẻ con nghèo.
Trước đây, mẹ cũng hay mang vào viện tôi nhưng từ khi tôi bảo: Bệnh
nhân thường họ không thiếu mấy thứ mẹ cho, cái họ thiếu nhất là tiền,
thế là mẹ chuyển mục tiêu sang mấy xã ngoại thành và các xã vùng núi
theo chường trình của Hội Chữ thập đỏ.
Gần đây, mẹ vận động được cả các cô chú và bạn bè ở nước ngoài gửi tiền
về làm từ thiện, thỉnh thoảng được một cục, mẹ lại tất tả đem cho.
Tháng trước, mẹ đi đường bị xe tông gãy chân, thế là phải nằm một chỗ,
không đi lại được. Cục tiền của mẹ, tôi phải làm nhiệm vụ mang vào viện
phân phát. Thực lòng, tôi không quen làm việc này nhưng trước sức ép
của mẹ, đành chia ra các phần bằng nhau, đem chia cho phòng điều trị
của mình, năm phút là xong. Riêng phong bì của mẹ em, tôi cố tình nhét
thêm bốn triệu đồng. Cũng như muốn bỏ bể mà thôi!
Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được em lại đề nghị "bán mình" cho tôi với
cái giá như vậy. Nhất thời không biết phản ứng thế nào nên cứ ngồi ngậm
hột thị. Nhìn gương mặt tuyệt vọng của em, tôi biết mình chẳng còn lựa
chọn nào khác. Thế là rút tiền túi ra giúp bệnh nhân. Cũng chẳng phải
vì lòng tốt như mẹ tôi, mà là vào cái thế không thể rút chân ra được
nữa.
Ngày mẹ em ra viện, em lần nữa nhắc lại chuyện phải "thanh toán" hợp
đồng. Tôi lại lần nữa bị ép phải nói rằng: "Cứ coi như nợ anh, khi nào
có tiền thì trả!". Không ngờ em "chốt hạ" ngay: Thế này vậy, nếu anh đã
chê em thì làm theo phương án thứ nhất đi! Em biết mẹ anh đang ốm, cũng
cần người giúp đỡ. Từ tuần sau, sau giờ làm em sẽ đến nhà anh giúp việc
nhà. Em biết địa chỉ rồi, anh đừng ngại!
Em làm Ôsin cho nhà tôi được đúng sáu tháng thì mẹ tôi một hai đòi nâng
cấp em làm con dâu.
Đến nước này tôi mà còn vờ vịt lập topic "có nên siết nợ bằng cách cưới
con nợ hay không?" thì thật nhảm!!!