Ngày
ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện
thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc
gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói
lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của
giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu
luyến.
Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu
mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và
cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người
dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy
như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa.
Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa
kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên
tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói
tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng
nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều
đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô
vọng đó.
Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán
nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải
thoát.
Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy
bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó
khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như
xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt"
Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến
cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của
chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, "
Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh
nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm".
"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa
để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà
nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình,
bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu
thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để
nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô
mong đợi.
Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể
nói lên tất cả.