Hoa hong trong dem giang sinh
Tuyết đang rơi. Bobby đang ngồi ở khoảng sân sau nhà, nó thấy lạnh hơn.
Bobby không mang giày ống cao. Nó không thích, mà nó cũng chẳng có đôi
nào. Chiếc áo khoác mỏng tang không đủ giữ ấm cho Bobby. Nó lạnh lắm.
Tuyết vẫn không ngừng rơi. Hơn một giờ trôi qua, nó nghĩ mãi chưa ra
món quà Giáng sinh tặng mẹ. “Ôi, thật là chán. Giờ đây nếu có nghĩ ra
mua gì thì mình cũng đâu có tiền mà mua.” Nó lắc đầu, mặt buồn rười
rượi.
Đã ba năm kể từ khi bố nó qua đời. Ba năm qua, cả nhà năm miệng ăn đánh
vật từng ngày với cuộc sống. Không phải vì mẹ nó không quan tâm, mà chỉ
vì không biết bao nhiêu mới đủ. Mẹ làm cả ca đêm ở bệnh viện, nhưng
đồng lương nhỏ bé cũng chỉ đủ chống chọi qua ngày.
Càng thiếu tiền và những thứ khác, cả nhà càng thương yêu và bảo bọc
nhau hơn. Cùng với anh chị và một đứa em, Bobby đảm trách mọi việc nhà
khi mẹ vắng. Ba chị em gái của nó đã chuẩn bị những món quà Giáng sinh
rất dễ thương cho mẹ rồi. Còn Bobby thì vẫn tay trắng, dù bây giờ đã là
đêm Giáng sinh.
Lau vội dòng nước mắt, nó đá chân vào tuyết và đi xuống phố, nơi các
cửa hiệu đang lấp lánh ánh đèn màu và nhộn nhịp tiếng nhạc Giáng sinh.
Một thằng bé sáu tuổi mồ côi cha, sao giờ đây nó thấy rất cần một người
đàn ông để chuyện trò. Nhưng sao khó quá!
Bobby đi dọc theo các cửa hiệu, nhìn đăm đắm vào những tủ kính được
trang trí thật lộng lẫy. Mọi thứ sao mà đẹp đến thế, mà cũng xa tầm tay
nó đến thế! Trời tối dần. Bobby đành phải quay về nhà. Bỗng mắt nó bắt
gặp một tia sáng nhỏ từ phía chân tường. Nó cúi xuống và phát hiện ra
đó là một đồng tiền sáng chói.
Giây phút đó, Bobby như thấy mình là kẻ giàu có hạnh phúc nhất thế
gian. Một làn hơi ấm chạy dọc cơ thể. Nó chạy nhanh về phía cửa hiệu
đầu tiên nó nhìn thấy. Nhưng rồi lòng phấn khích bỗng tan thành mây
khói khi người chủ hiệu bảo rằng nó sẽ chẳng mua được thứ gì với đồng
tiền này.
Nó trông thấy một hàng hoa và quyết định bước vào trong chờ tới lượt
mình.
“Gì vậy cháu?”, người bán hoa hỏi.
Bobby chìa đồng xu ra và nói rằng liệu nó có thể mua một bông hoa làm
quà Giáng sinh cho mẹ không.
Người bán hoa nhìn vào đồng 10 xu. Đặt tay lên vai thằng bé, ông trả
lời: “Hãy đợi ở đây. Để chú xem chú có thể giúp cháu được gì nhé!”.
Đứng đợi, Bobby nhìn những bông hoa đầy màu sắc xung quanh. Dù là một
thằng con trai nhưng nó có thể tưởng tượng được rằng mẹ và các chị em
gái nó yêu những bông hoa như thế nào.
Tiếng cánh cửa đóng lại của người khách cuối cùng đưa Bobby trở về với
hiện tại. Chỉ còn một mình trong cửa hiệu, nó cảm thấy cô đơn và hơi
chút lo sợ.
Bỗng người bán hoa xuất hiện, đi tới quầy. Ông lấy lên mười hai bông
hồng đỏ thắm, với những cành lá xanh điểm xuyến những chấm hoa trắng li
ti, được bó lại với một chiếc nơ bạc thật xinh. Tim Bobby như lặng đi
khi người chủ hiệu đặt bó hoa vào một chiếc hộp màu trắng trong.
“Đây, của cháu đây. Tất cả là 10 xu.” Ông nói rồi chìa tay ra. Bobby
đưa đồng xu một cách rụt rè. Ôi, không biết mình có nằm mơ không đây?
Ai lại bán cả một bó hoa tuyệt đẹp thế kia với chỉ 10 xu cơ chứ! Dường
như cảm nhận được vẻ lưỡng lự của thằng bé, người chủ hàng hoa nói:
“Chú đang bán giảm giá mười hai bông 10 xu, cháu có thích chúng không
nào?”.
Nghe vậy, Bobby không còn ngần ngại nữa. Khi chạm tay vào chiếc hộp dài
xinh xắn, nó mới tin rằng đó là sự thật. Bước ra khỏi hàng hoa, nó còn
nghe giọng người bán hoa gọi với theo, “Giáng sinh vui vẻ nhé, con
trai!”.
Người bán hoa quay vào, cùng lúc vợ ông đi ra. “Chuyện gì vậy anh?”
Nhìn ra ngoài cửa sổ, cố ngăn dòng nước mắt, ông nói: “Một điều kỳ lạ
vừa mới xảy ra sáng nay. Em biết không, trong lúc anh sửa soạn mở hàng,
anh nghe một giọng nói bảo rằng hãy dành ra một tá hoa hồng để làm một
món quà đặc biệt. Rồi mải mê với công việc anh cũng không nhớ tới nó
lắm; nhưng vừa rồi không biết sao anh lại để mười hai bông hoa sang một
bên. Chỉ một vài phút sau, một thằng bé bước vào và hỏi mua một bông
hoa tặng mẹ chỉ với một đồng mười xu. Anh bỗng nhớ lại…
Đã lâu lắm, khi ấy anh là một thằng bé rất nghèo, không có lấy một đồng
mua quà Giáng sinh cho mẹ. Đêm Giáng sinh năm ấy, khi đang lang thang
một mình trên đường, anh gặp một người đàn ông xa lạ. Ông ấy ngỏ lời
cho anh mười đôla. Đêm nay, khi gặp thằng bé, anh đã biết giọng nói ban
sáng là của ai. Và anh đã để lại mười hai bông hoa đẹp nhất.”
Hai người ôm nhau thật lâu. Rồi họ bước ra khỏi nhà trong cái giá rét
đêm Giáng sinh. Trời lạnh lắm, nhưng trong lòng họ ấm áp hơn bao giờ.