Hoa
hồng đỏ là loại hoa cô thích nhất, tên cô cũng là Rose, nghĩa là hoa
hồng. Mỗi năm chồng cô thường gởi một bó hoa hồng đỏ buộc bằng những
chiếc nơ xinh xắn vào ngày Valentine. Vào năm anh mất, một bó hoa hồng
lại được gởi đến cho cô. Trên tấm thiệp ghi: “Valentine của anh” như
mọi năm về trước.
Mỗi năm anh gởi hoa hồng cho cô và những lời chúc luôn là:
“Ngày hôm nay anh yêu em nhiều hơn ngày này năm trước. Tình yêu của anh
dành cho em luôn tăng lên qua mỗi năm”. Cô biết rằng đó là lần cuối
cùng hoa hồng xuất hiện.
Cô nghĩ anh đã đặt trước hoa hồng cho ngày này. Người chồng
yêu dấu của cô không biết rằng anh sẽ ra đi. Anh luôn thích làm sớm mọi
việc trước khi nó xảy ra. Để rồi nếu anh quá bận rộn thì mọi việc vẫn
xảy ra tốt đẹp.
Cô cầm những cành hoa và cắm chúng vào cái lọ đẹp nhất. Cô
ngồi đó hàng giờ đồng hồ, trên cái ghế chồng cô yêu thích nhất. Những
cành hoa hồng được đặt trước bức hình của anh.
Một năm trôi qua, thật khó khăn khi sống mà không có anh. Sự
hiu quạnh và cô đơn đã trở thành số phận của cô.
Vào ngày Valentine, chuông vang lên, và kìa những bông hồng
đặt trước cửa. Cô cầm những bông hồng lên và sửng sốt nhìn. Cô chạy đến
điện thoại để gọi cho cửa hàng bán hoa. Ông chủ cửa hàng bắt máy và cô
muốn ông giải thích tại sao họ làm điều đó với cô, làm cho cô đau khổ.
“Tôi biết chồng tôi đã qua đời hơn một năm trước”.
Ông chủ đáp: “Tôi biết cô sẽ gọi và cô muốn biết điều gì.
Những bông hoa cô nhận được hôm nay, đã được đặt hàng trước. Chồng cô
luôn sắp đặt trước, ông ta đã ra đi nhưng không có điều gì thay đổi.
Ông đã đặt hàng với chúng tôi và cô sẽ nhận được hoa hồng mỗi năm. Còn
một điều khác tôi nghĩ cô muốn biết đó là ông ta đã viết một tấm thiệp
đặc biệt và ông ta đã làm điều đó vào năm trước. Mãi đến bây giờ tôi
mới biết ông ta không còn nữa”.
Cô cảm ơn ông chủ và gác máy, nước mắt cô trào ra. Những ngón
tay cô rung lên khi cô từ từ cầm lấy tấm thiệp. Bên trong tấm thiệp, cô
thấy anh đã viết cô. Rồi cô đọc trong im lặng những điều anh viết:
“Chào người yêu của anh, anh biết rằng đã một năm kể từ ngày
anh ra đi, anh hy vọng sẽ không quá khó khăn để em vượt qua. Anh biết
em đã trải qua sự cô đơn và đau khổ thật sự. Tình yêu chúng ta dành cho
nhau làm cho mọi điều trong cuộc sống tươi đẹp hơn. Anh yêu em nhiều
hơn những lời có thể nói, em là một người vợ tuyệt vời. Em là bạn và là
người yêu của anh, em đã làm tròn mọi điều anh cần.
Anh biết chỉ mới một năm thôi, nhưng em hãy cố gắng đừng đau
lòng. Anh muốn em được hạnh phúc kể cả khi em rơi lệ. Vì sao hoa hồng
sẽ được gởi đến cho em ư? Đó là vì khi em nhìn thấy những cành hoa ấy,
hãy nghĩ tất cả về hạnh phúc. Khi đó chúng ta ở bên nhau và cả hai
chúng cho được chúc phúc. Anh luôn yêu em và anh biết rằng sẽ mãi như
thế. Em hãy vui lòng… đi tìm hạnh phúc khi chưa rời khỏi cuộc đời này.
Anh biết rằng điều ấy không dễ dàng nhưng anh hy vọng em sẽ
tìm thấy hạnh phúc. Hoa hồng sẽ được gởi mỗi năm và họ chỉ dừng lại khi
tiếng gõ cửa không được trả lời. Vào ngày mà người bán hoa đã đến năm
lần mà em không có ở nhà, sau lần đến cuối cùng đó ông ta sẽ không nghi
ngờ mà cầm những bông hoa hồng đến một nơi mà anh đã chỉ cho ông ta và
đặt chúng lên chỗ mà chúng ta sẽ ở bên nhau một lần nữa.”