Truyen cam dong dem giang sinh 2
Chỉ còn 4 ngày nữa là đến Giáng Sinh. Không khí của ngày lễ chưa làm
tôi nôn nao, cho dù bãi đậu xe của cửa hàng giảm giá trong khu nhà
chúng tôi đã chật ních đầy xe. Bên trong cửa hàng lại còn tệ hơn. Các
lối đi đầy ứ những xe đẩy hàng và người mua sắm vào giờ chót.
Tại sao tôi lại đến đây hôm nay? Tôi tự hỏi. Đôi chân tôi rã rời, đầu
tôi đau buốt. Tôi đã có 1 danh sách một số người quả quyết rằng họ
không cần quà cáp, nhưng tôi biết họ sẽ rất buồn nếu như tôi chẳng tặng
quà gì cho họ!
Mua quà cho người mà cái gì họ cũng có để rồi lại hối tiếc vì đã tốn
kém nhiều cho quà cáp, theo tôi mua quà chẳng có tí gì là thích thú cả!
Tôi vội vã cho những món hàng cuối cùng vào xe đẩy, rồi tiến tới những
dòng người xếp hàng dài đăng đẳng. Tôi chọn hàng ngắn nhất nhưng có lẽ
cũng phải chờ đến 20 phút.
Đứng trước tôi là 2 đứa trẻ – 1 cậu bé khoảng 5 tuổi và 1 cô bé nhỏ
hơn. Đứa bé trai mặc một chiếc áo rách. Đôi giày tennis rách tả tơi,
lớn quá khổ và dư thừa ra phía trước chiếc quần Jean ngắn cũn cỡn của
nó. Nó nắm chặt mấy tờ đô-la rách nát trong đôi bàn tay cáu bẩn của
mình. Quần áo của đứa bé gái cũng giống y anh nó vậy.
Cô bé có một mái tóc xỉn màu với những lọn tóc xoăn. Trên khuôn mặt nhỏ
nhắn của cô bé hiện rõ rằng cô bé đang mong chờ đến bữa ăn chiều. Trong
tay cô là một đôi dép màu vàng bóng thật đẹp. Trong lúc tiếng nhạc
Giáng Sinh vang lên từ hệ thống stereo của cửa hàng, cô khe khẽ ngân
nga theo, dù lạc điệu nhưng rất hạnh phúc.
Cuối cùng cũng đã tới phiên chúng tôi, cô bé cẩn thận đặt đôi giày lên
quầy. Cô có vẻ quý đôi giày như vàng vậy.
Người thu ngân in hoá đơn và nói: “Của cháu là 6,09 đô”. Câu bé đặt
những đồng tiền rách nát của mình trên mặt quầy và lục tìm khắp túi.
Cuối cùng cậu tìm được tất cả là $5.12. “Cháu nghĩ chúng cháu phải trả
đôi giày lại” – cậu lấy hết can đảm nói. “Lúc khác cháu sẽ quay lại, có
lẽ là ngày mai”.
Nghe anh nói thế, cô bé bắt đầu nức nở:
“Nhưng Chúa Jesus sẽ rất yêu thích đôi giày này cơ mà” – cô bé khóc.
“Thôi được, chúng ta về nhà và sẽ kiếm thêm, em à, đừng khóc nữa, rồi
chúng ta sẽ quay trở lại mà” – Cậu bé năn nỉ em.
Tôi nhanh chóng đưa cho người thu ngân 3 đô. Hai đứa trẻ đã xếp hàng
chờ đợi quá lâu, và dù sao cũng đang là mùa Giáng Sinh.
Bỗng niên một đôi vòng tay ôm lấy tôi và giọng nói nhỏ nhẹ cất lên:
“Cháu cảm ơn cô, cô nhé”.
“Ý của cháu là gì khi nói rằng ”Chúa Jesus sẽ thích đôi giày
này? “- Tôi hỏi.
Cậu bé đáp: “Mẹ cháu bệnh và sẽ lên Thiên Đàng. Bố bảo mẹ sẽ về với
Chúa trước Giáng Sinh”.
Cô bé nói thêm: “Giáo viên của cháu nói rằng đường phố trên Thiên Đàng
vàng bóng, như chính đôi giày này đây. Mẹ cháu sẽ rất đẹp khi mang đôi
giày này đi trên con đường ấy phải không cô?”
Nước mắt tôi tuôn trào khi nhìn thấy những giọt lệ lăn trên khuôn mặt
cô bé.
Tôi đáp: “Đúng, cô tin chắc là mẹ cháu sẽ rất đẹp”.
Tôi lặng lẽ cám ơn Thượng Đế đã dùng những đứa trẻ này để nhắc nhở tôi
về ý nghĩa đáng trân trọng của việc tặng quà.