Truyen cam dong dem giang sinh 1
Như thường lệ,mỗi mùa giáng sinh, tôi đều nhận được quà từ anh trai của
tôi. Giáng sinh năm ấy tôi cảm thấy vui nhất không phải chỉ vì món quà
anh tôi tặng-một chiếc xe hơi mà vì tôi đã học được một bài học rất thú
vị vào cái đêm đông lạnh lẽo ấy…
Đã 7 giờ tối, mọi người trong công ty đã ra về gần hết, tôi cũng đang
đi đến gara để lấy xe và về nhà ăn Giáng sinh.
Có một cậu bé, ăn mặc rách rưới, trông như một đứa trẻ lang
thang, đang đi vòng quanh chiếc xe tôi, vẻ mặt cậu như rất thích thú
chiếc xe. Rồi cậu chợt cất tiếng khi thấy tôi đến gần, “Đây là xe của
cô ạ?”. Tôi khẽ gật đầu, “Đó là quà Giáng sinh anh cô tặng cho.” Cậu bé
nhìn tôi tỏ vẻ sửng sốt khi tôi vừa dứt lời. “Ý cô là…anh trai cô tặng
chiếc xe này mà cô không phải trả bất cứ cái gì?” “Ôi! Cháu ước gì…”.
Cậu bé vẫn ngập ngừng.
Tất nhiên tôi biết cậu bé muốn nói điều gì tiếp theo. Cậu muốn có được
một người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng
nghe lời nói của cậu. Thế nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống đất, bàn chân
di di trên mặt đất một cách vô thức. “Cháu ước…”, cậu bé tiếp tục
“…cháu có thể trở thành một người anh trai giống như vậy”. Tôi nhìn cậu
bé, ngạc nhiên với lời nói vừa rồi. Bỗng nhiên tôi đề nghị cậu bé,
“Cháu nghĩ saonếu chúng ta đi một vòng quanh thành phố bằng chiếc xe
này?”. Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời: “Cháu thích lắm ạ!”
Sau chuyến đi, cậu bé hỏi tôi với ánh mắt sáng ngời đầy hy vọng, “Cô có
thể lái xe đến trước nhà cháu không?”. Tôi cười và gật đầu. Tôi nghĩ
mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn cho những người hàng xóm thấy cậu đã
về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Thế nhưng tôi đã lầm…”Cô chỉ cần
dừng lại ở đây, và có phiền không nếu cháu xin cô đợi cháu một lát thôi
ạ…”
Nói rồi cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, tưởng chừng
như chẳng có ai có thể sống trong ấy. Ít phút sau tôi nghe thấy cậu bé
quay lại qua tiếng bước chân, nhưng hình như lần này cậu không chạy như
lúc nãy mà đi rất chậm. Và đi theo cậu là một cô bé nhỏ nhắn, mà tôi
nghĩ đó là em cậu, cô bé với đôi bàn chân bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe
lăn em cậu đang ngồi, một chiếc xe cũ kĩ, xuống những bậc tam cấp một
cách rất cẩn thận, và dừng lại cạnh chiếc xe của tôi.
“Cô ấy đây, người mà lúc nãy anh đã nói với em đấy. Anh trai cô ấy đã
tặng một chiếc xe hơi cho cô nhân dịp Giáng sinh mà cô chẳng phải tốn
lấy một đồng. Và một ngày nào đấy anh cũng sẽ tặng em một món quà giống
như vậy. Hãy nghĩ xem, em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh
vật ngoài đường phố trong đêm Giáng sinh, và anh sẽ không phải cố gắng
miêu tả nó cho em nghe nữa!”.
Tôi không thể cầm được nước mắt, và tôi đã bước ra khỏi xe, đặt cô bé
đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ cảm phục và thân
thiện.
Ba chúng tôi lại bắt đầu một chuyến đi vòng quanh thành phố, một chuyến
đi thật ý nghĩa và tôi sẽ không bao giờ quên, khi những bông tuyết lạnh
giá của đêm Giáng sinh bắt đầu rơi.
Và cũng trong đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa một
câu nói của Chúa Giê-su: ”Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác
hạnh phúc.”